BỮA CƠM TRÔI GIỮA MƯA BOM
BỮA CƠM TRÔI GIỮA MƯA BOM
Trưa hôm đó, đơn vị vừa chia cơm xong thì trời bỗng tối sầm. Tiếng máy bay gầm rú trên cao. Chỉ huy hét lên: “Nấp ngay!” Mọi người bỏ cả bát, lao vào công sự. Bom nổ liên hồi, đất đá bay mù mịt. Khi tiếng nổ vừa dứt, đất trời vẫn còn rung. Khói bụi tan dần, họ quay lại nơi vừa định ăn. Bữa cơm nằm ngổn ngang: nồi cơm văng xa, rau canh đổ hết, những chiếc bát nhôm lấm lem đất.
Tùng – vốn hay pha trò – nhặt chiếc muôi lên, chùi chùi: “Không sao! Cơm đất ăn vẫn chắc bụng!” Mọi người bật cười, tiếng cười vang lên giữa hố bom như phá tan bầu không khí căng thẳng. Thế là họ gom lại chút gì còn ăn được, rồi ngồi quanh nhau ăn bữa cơm muộn. Đất bám đầy chân, tay run vì sóng nổ, nhưng ai cũng cảm thấy ngon lạ kỳ.
Giữa bữa ăn, chỉ huy bước tới, giọng trầm: “Ăn nhanh rồi chuẩn bị hành quân. Địch có thể quay lại.” Mọi người gật đầu. Bữa cơm chưa kịp nóng đã thành bữa ăn vội vàng giữa mưa bom. Nhưng chính khoảnh khắc ấy lại khiến họ thêm gắn bó. Họ nhìn nhau, cười động viên, rồi đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ. Trên chiến trường, điều quý giá nhất không phải là thức ăn đầy đủ, mà là tinh thần lạc quan và sự đoàn kết giúp họ vượt qua mọi gian nguy của thời hoa lửa.



