Cựu chiến binh

Bữa cơm trộn củ mài của các Mế người Nùng

Bữa cơm trộn củ mài của các Mế người Nùng

Hưng Yên20/11/2025Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến (xã Tân Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa cơm trộn củ mài của các Mế người Nùng

(Lời kể của cụ ông Nguyễn Bá Lân – Bộ đội chống Pháp, Đại đoàn Tiên Phong 308, quê xã Đồng Tiến – Quỳnh Phụ – Thái Bình)

Ông Lân ngồi vuốt chòm râu bạc rồi chậm rãi nói với lũ cháu đang xúm quanh:

– Hồi ông bằng chừng tuổi các cháu, đi đánh giặc Pháp ở Việt Bắc, khổ lắm. Nhưng có một bữa cơm mà đến giờ ông không bao giờ quên.

Lũ trẻ mở to mắt.
– Bữa cơm gì hả ông?

Ông cười hiền:
– Bữa cơm trộn củ mài của các Mế người Nùng ở bản Nà Pài.

Rồi ông kể…

Hôm ấy, đơn vị ông hành quân mấy ngày liền, mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng, bụng đói cồn cào. Đến chiều, cả đơn vị dừng chân gần bản người Nùng. Ông và mấy anh được phái vào bản xin nước uống.

Vừa tới đầu bản, một bà Mế tóc bạc, lưng còng, chống gậy đi ra:
– Bộ đội Cụ Hồ phải không? Vào đây… vào đây!

Chưa kịp nói gì, mấy Mế đã nhóm bếp, nấu nồi cháo to tướng.
Nhưng nhìn kỹ, đó không phải gạo. Chỉ là củ mài giã nhỏ, trộn với chút ngô, chút rau rừng.

Bà Mế múc bát cháo, đặt vào tay ông:
– Bản nghèo, chỉ còn thế. Các chú ăn lấy sức đánh Tây, đừng ngại nhé.

Ông Lân kể đến đây thì mắt ông rưng rưng:
– Hồi đó đói đến mức, một bát cháo củ mài thôi mà ông thấy ngon như cả nồi cơm trắng. Bà Mế ngồi nhìn bộ đội ăn, mỉm cười: “Các con khỏe, bản mới sống”. Nghe mà ấm như được gặp mẹ ruột.

Một đứa cháu hỏi:
– Thế các Mế có sợ giặc Pháp không ông?

Ông lắc đầu:
– Sợ chứ. Nhưng thương bộ đội còn nhiều hơn sợ giặc. Có hôm giặc vào càn, Mế giấu bộ đội xuống hầm bí mật, còn đứng chống gậy ra cổng bản mà nói: “Trong bản chẳng có bộ đội đâu, toàn người già trẻ nhỏ thôi!”

Ông cười, giọng xúc động:
– Nhờ những bát cháo ấy, nhờ tình người ấy, bộ đội chúng ta đứng vững, đánh trận nào thắng trận đó.

Ông nhìn đám cháu:
– Nghe chuyện này, các cháu phải nhớ điều gì?

Một cháu nhanh nhảu:
– Là phải biết ơn nhân dân ạ!

Ông gật đầu:
– Đúng! Các con nhớ: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu – Khó vạn lần dân liệu cũng xong.”
Tình quân dân là thứ giữ nước, nuôi nước từ ngày xưa đến giờ.

Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn