BỮA CƠM TRONG HẦM
Căn hầm nhỏ nằm sâu dưới lòng đất, đủ chỗ cho sáu người ngồi sát vào nhau. Không khí ẩm và mùi đất nồng nồng, nhưng đó là nơi an toàn hiếm hoi giữa những ngày bom đạn.
Tiểu đội của Linh vừa trở về sau một ngày hành quân dài.
Ai cũng mệt.
Nhưng vẫn phải ăn.
Bữa cơm đơn giản: vài nắm cơm, ít muối, và một ít rau rừng.
Nam chia phần.
Cẩn thận.
Đều nhau.
Không ai nói gì khi nhận phần của mình.
Nhưng khi một người đưa lại nửa phần cho đồng đội bị thương, những ánh mắt hiểu nhau.
Không cần lời.
Họ ăn chậm.
Như muốn kéo dài cảm giác hiếm hoi này.
Một người bắt đầu kể chuyện.
Về quê.
Về con sông.
Về một buổi chiều chăn trâu.
Tiếng cười nhỏ vang lên.
Trong không gian chật hẹp.
Bên ngoài, một tiếng nổ vọng lại.
Đất rung nhẹ.
Nhưng bên trong, họ vẫn ngồi đó.
Như một gia đình.
Không ai nói về cái chết.
Không ai nói về ngày mai.
Chỉ nói về những điều bình thường.
Nhưng chính những điều đó giữ họ lại.
Giữ họ là con người.
Giữa chiến tranh.
Khi bữa ăn kết thúc, họ không đứng dậy ngay.
Chỉ ngồi thêm một chút.
Như để giữ lại khoảnh khắc.
Rồi từng người một rời hầm.
Quay lại vị trí.
Tiếp tục nhiệm vụ.
Linh là người ra sau cùng.
Anh nhìn lại căn hầm.
Nhỏ bé.
Nhưng ấm áp.
Giữa chiến tranh lạnh lẽo.
Đó không chỉ là nơi trú ẩn.



