Bài viết

Bữa cơm trong hầm

Mùa mưa năm 1969, đơn vị của anh Phúc đóng quân trong một cánh rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, anh em mới có dịp dừng chân để nấu một bữa cơm nóng. Bữa cơm chỉ có ít gạo trộn bo bo, vài cọng rau rừng và chút muối vừng. Khi nồi cơm vừa chín, tiếng máy bay bất ngờ gầm rú trên bầu trời. Cả đơn vị nhanh chóng mang nồi cơm xuống hầm trú ẩn.

Thái Nguyên05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1969, đơn vị của anh Phúc đóng quân trong một cánh rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, anh em mới có dịp dừng chân để nấu một bữa cơm nóng.

Bữa cơm chỉ có ít gạo trộn bo bo, vài cọng rau rừng và chút muối vừng. Khi nồi cơm vừa chín, tiếng máy bay bất ngờ gầm rú trên bầu trời. Cả đơn vị nhanh chóng mang nồi cơm xuống hầm trú ẩn.

Trong căn hầm chật hẹp, ánh đèn dầu leo lét soi rõ những gương mặt lấm lem đất đỏ. Mỗi người được chia một bát cơm nhỏ. Chưa ai kịp ăn thì một chiến sĩ trẻ ở tổ trinh sát được đưa vào. Anh vừa hoàn thành nhiệm vụ, người ướt sũng, gương mặt tái nhợt vì nhiều ngày thiếu ngủ và thiếu ăn.

Không ai bảo ai, mỗi người lặng lẽ gắp một ít cơm trong bát mình bỏ sang bát của người lính trẻ. Chỉ trong chốc lát, bát cơm đã đầy hơn.

Anh xúc động:

– Các anh ăn đi, em vẫn chịu được.

Tiểu đội trưởng mỉm cười:

– Trong chiến tranh, một người no không bằng cả đơn vị cùng đủ sức chiến đấu.

Mọi người nhìn nhau cười. Bữa cơm hôm ấy không ai được ăn thật no, nhưng ai cũng thấy lòng mình ấm lại.

Năm mươi năm sau, trong lần trở lại chiến trường xưa, những người lính già ngồi quây quần bên nhau. Một người mang theo gói muối vừng và nồi cơm trắng.

Ông nói:

– Hôm nay chúng ta ăn bù bữa cơm năm ấy.

Tiếng cười vang lên giữa núi rừng yên bình. Không còn tiếng bom, không còn những hầm trú ẩn chật hẹp, nhưng hương vị của bữa cơm sẻ chia năm nào vẫn còn nguyên trong ký ức.

Anh Phúc chậm rãi nói:

– Điều tôi nhớ nhất không phải là mình đã ăn gì, mà là cách đồng đội sẵn sàng nhường nhau từng miếng cơm giữa lúc gian khó nhất. Chính sự sẻ chia ấy đã giúp chúng tôi vượt qua chiến tranh.

Bữa cơm trong hầm chỉ có vài món ăn đạm bạc, nhưng lại chứa đựng tình đồng đội sâu nặng. Đó là thứ "lương thực" nuôi dưỡng ý chí và niềm tin của người lính, để họ kiên cường chiến đấu vì một ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn