Bữa Cơm Trong Hầm Đất (1)
Câu chuyện kể về một bữa cơm giản dị trong hầm trú ẩn giữa những ngày chiến tranh ác liệt. Dù bom đạn luôn rình rập, tình người và sự sẻ chia của những người dân và chiến sĩ đã tạo nên một ký ức ấm áp giữa thời hoa lửa.
Bà Nguyễn Thị Lan nhớ lại rằng đó là vào một buổi trưa mùa hè năm 1972. Trời nóng như đổ lửa, và tiếng máy bay thỉnh thoảng vẫn gầm rú trên bầu trời. Lúc đó bà mới 20 tuổi, làm nhiệm vụ gùi gạo và tiếp tế cho các đơn vị bộ đội đóng gần làng. Buổi trưa hôm ấy, khi bà vừa nấu xong nồi cơm trong căn bếp nhỏ thì tiếng còi báo động vang lên. Mọi người vội vàng bưng nồi niêu chạy xuống hầm đất. Trong chiếc hầm chật hẹp có khoảng mười người: vài chiến sĩ, mấy người dân trong làng và bà Lan. Ánh đèn dầu nhỏ chiếu lên những gương mặt lấm lem khói bếp. Tiếng bom nổ từ xa vọng lại, đất trên mái hầm rơi lả tả. Một anh bộ đội trẻ nhìn nồi cơm rồi cười nói:
“Bom nổ xong chắc cơm cũng nguội mất rồi.” Mọi người bật cười. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, nụ cười ấy khiến không khí bớt căng thẳng. Bà Lan mở nồi cơm, chia từng bát nhỏ. Thức ăn chỉ có ít cá khô và rau luộc, nhưng ai cũng ăn ngon lành. Một anh lính trẻ vừa ăn vừa nói:
“Cơm của dân nấu lúc nào cũng ngon nhất.” Bà Lan kể rằng bữa cơm hôm ấy rất đơn giản, nhưng bà không bao giờ quên. Giữa bom đạn và lo âu, mọi người vẫn ngồi cạnh nhau, chia nhau từng bát cơm nóng. “Chiến tranh có thể phá hủy nhiều thứ,” bà nói, “nhưng không thể lấy đi tình người.” Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã yên bình, mỗi khi nhớ lại thời hoa lửa, bà Lan vẫn nhớ rõ bữa cơm nhỏ trong hầm đất – nơi mà giữa tiếng bom, con người vẫn giữ được sự ấm áp và hy vọng. 🔥🍚



