Bữa Cơm Trong Hầm Đất
Câu chuyện kể lại ký ức của một người phụ nữ sống ở vùng quê trong thời chiến. Trong những ngày bom đạn ác liệt, một bữa cơm giản dị được nấu trong hầm trú ẩn đã trở thành kỷ niệm sâu sắc về tình người và sự sẻ chia giữa những người dân trong thời hoa lửa.
Tôi là Phan Thị Mai, sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nhỏ. Những năm chiến tranh, cuộc sống của người dân trong làng luôn gắn liền với hầm trú ẩn và những lần sơ tán.
Một buổi trưa mùa hè, khi tôi đang nấu cơm trong bếp thì tiếng còi báo động vang lên. Mọi người trong làng lập tức chạy xuống hầm trú ẩn đã đào sẵn sau vườn.
Tôi vội vàng bưng nồi gạo vừa vo dở và ít rau xuống hầm. Trong hầm lúc đó đã có vài gia đình hàng xóm đang ngồi sát bên nhau, ai cũng lo lắng vì tiếng máy bay đang vọng lại từ xa.
Một lúc sau, tiếng bom nổ vang lên từ phía cánh đồng. Đất trên miệng hầm rơi lộp bộp xuống mái tre, khiến ai cũng nín thở.
Trong lúc chờ đợi, tôi quyết định nhóm một bếp nhỏ ngay trong hầm để nấu nốt nồi cơm. Khói bay nhẹ lên nhưng vẫn đủ để nồi cơm chín.
Khi cơm chín, tôi lấy chiếc bát nhỏ chia cơm cho mọi người trong hầm. Có người góp thêm ít muối vừng, người khác mang theo vài củ khoai luộc.
Giữa tiếng bom xa xa, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm rất đơn giản nhưng ai cũng cảm thấy ấm lòng.
Một bác lớn tuổi trong hầm khẽ nói:
“Bom đạn thì vẫn rơi, nhưng còn ngồi ăn cơm cùng nhau thế này là còn may mắn.”
Mọi người nhìn nhau và gật đầu.
Đến khi tiếng máy bay xa dần, chúng tôi mới dám bước ra khỏi hầm. Làng xóm có vài nơi bị hư hại, nhưng may mắn không có ai bị thương.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ những ngày tháng ấy. Cuộc sống giờ đã bình yên hơn rất nhiều.
Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn không quên bữa cơm nhỏ trong hầm đất năm ấy — một kỷ niệm giản dị nhưng ấm áp của tình làng nghĩa xóm giữa những ngày tháng thời hoa lửa. 🔥🍚


