Cựu chiến binh

Bữa cơm vội bên suối

Buổi trưa hôm ấy, đơn vị đang hành quân trên một đoạn đường Trường Sơn thì gặp một con suối nhỏ. Nước trong veo, chảy róc rách qua những hòn đá. Người trung đội trưởng nhìn đồng hồ rồi nói: — Dừng lại nghỉ, tranh thủ ăn cơm. Mười lăm phút thôi! Cả đội hình như được tháo khỏi một sợi dây vô hình.

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm vội bên suối

Buổi trưa hôm ấy, đơn vị đang hành quân trên một đoạn đường Trường Sơn thì gặp một con suối nhỏ.

Nước trong veo, chảy róc rách qua những hòn đá.

Người trung đội trưởng nhìn đồng hồ rồi nói:

Dừng lại nghỉ, tranh thủ ăn cơm. Mười lăm phút thôi!

Cả đội hình như được tháo khỏi một sợi dây vô hình.

Ba lô được đặt xuống.

Người ngồi bên bờ suối.

Người ra múc nước.

Người tìm một khoảng đất tương đối khô để trải tấm tăng.

Bác Được tháo ba lô, ngồi xuống một tảng đá.

Đôi chân sau nhiều ngày hành quân đã mỏi nhừ.

Lâm vừa ngồi xuống đã cười:

Có suối thế này mà được nghỉ lâu thì tốt biết mấy.

Bác nhìn đồng hồ:

Mười lăm phút thôi.

Lâm thở dài:

Biết rồi. Cơm còn chưa kịp ăn xong đã phải đi.

Khẩu phần hôm ấy rất đơn giản.

Mỗi người một phần cơm đã chuẩn bị từ trước, thêm chút thức ăn khô.

Không có mâm.

Không có bát đũa đầy đủ.

Mỗi người ngồi một góc, lấy bi đông làm cốc, lấy tay hoặc chiếc thìa nhỏ xúc cơm.

Nhưng chẳng ai phàn nàn.

Sau những giờ hành quân, một nắm cơm cũng trở thành thứ quý giá.

Bác Được vừa ăn vừa nhìn dòng suối.

Nước chảy róc rách, trong đến mức nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy.

Lâm bỗng nói:

Nước này giống nước suối quê mình.

Bác gật đầu:

Ừ. Nhưng quê mình ăn cơm xong còn được nằm nghỉ.

Cả hai cùng cười.

Một người lính trẻ ở phía bên kia suối nghe vậy nói vọng sang:

Hết chiến tranh về quê, chúng ta làm một bữa cơm thật ngon nhé!

Anh Hòa đáp:

Nhớ mời cả tiểu đội!

Mời hết!

Tiếng cười vang lên giữa rừng.

Chẳng ai biết ngày ấy sẽ đến lúc nào.

Nhưng ai cũng tin rằng sẽ có một ngày họ được ngồi bên mâm cơm gia đình mà không phải nhìn đồng hồ.

Bác Được ăn được nửa phần cơm thì thấy người bạn bên cạnh cứ nhìn xuống bi đông.

Hết nước à?

Người bạn gật đầu.

Bác đưa bi đông của mình:

Uống đi.

Còn phần anh?

Suối ngay bên cạnh, lo gì.

Người bạn cầm lấy, uống một ngụm rồi trả lại.

Cảm ơn nhé.

Bác khoát tay:

Đồng đội mà.

Đúng lúc ấy, tiếng còi tập hợp vang lên.

Mọi người vội vàng thu dọn.

Có người chưa ăn hết cơm.

Có người mới kịp uống vài ngụm nước.

Tất cả nhanh chóng khoác ba lô lên vai.

Bác Được quay lại nhìn con suối lần cuối.

Dòng nước vẫn chảy bình thản như chẳng hề biết đoàn quân vừa đi qua.

Hàng người tiếp tục nối nhau trên con đường rừng.

Sau lưng họ, tiếng suối vẫn róc rách.

Phía trước là những chặng đường chưa biết dài bao nhiêu.

Những bữa cơm như thế lặp đi lặp lại trong những ngày hành quân.

Vội vàng.

Đơn sơ.

Nhưng có một điều không bao giờ thiếu: sự chia sẻ.

Người có thêm thức ăn chia cho người thiếu.

Người còn nước chia cho người khát.

Người đau chân được bạn xách giúp ba lô.

Và chỉ cần một câu:

Cố lên, sắp tới rồi.

là người mệt mỏi lại có thêm sức bước tiếp.

Nhiều năm sau, khi trở về quê, bác Được có lần đi qua một con suối nhỏ.

Bác đứng rất lâu bên bờ nước.

Người cháu hỏi:

Ông nhớ gì vậy?

Bác cười:

Nhớ một bữa cơm.

Bữa cơm gì mà ông nhớ lâu thế?

Bác nhìn dòng nước rồi nói:

Bữa cơm vội bên suối. Cơm chẳng ngon bằng cơm mẹ nấu, nhưng ăn cùng đồng đội nên cả đời không quên.

Bởi đôi khi, điều người ta nhớ nhất sau chiến tranh không phải những thứ lớn lao.

Mà là một nắm cơm giản dị.

Một ngụm nước suối.

Một câu nói đùa.

Một bàn tay đưa bi đông cho bạn.

Và vài phút bình yên bên dòng nước giữa một chặng đường dài.

Bữa cơm vội bên suối đã đi qua rất nhanh, nhưng ký ức về nó ở lại cả đời. Nó nhắc người lính rằng trong những năm tháng gian khổ nhất, tình đồng đội có thể làm một bữa cơm đơn sơ trở thành một kỷ niệm ấm áp không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn