BỮA CƠM VỘI GIỮA LÀN BOM ĐẠN
Câu chuyện tái hiện những bữa ăn vội vàng, giản dị nhưng chan chứa nghĩa tình của người lính giữa chiến trường ác liệt, nơi từng hạt cơm thấm mồ hôi, máu và cả tình đồng đội sâu nặng.
Trong ký ức chiến tranh của Phạm Thanh Tịnh, những bữa cơm giữa chiến trường luôn để lại dấu ấn rất đặc biệt. Đó không phải là những bữa ăn đủ đầy, mà là những bữa cơm vội, ăn trong tiếng bom rền, đạn xé gió, nhưng lại mang giá trị tinh thần vô cùng lớn đối với người lính.
Có những ngày hành quân liên tục, đơn vị chỉ được lệnh dừng lại trong chốc lát để ăn uống rồi tiếp tục di chuyển. Không có bàn ghế, không có mâm bát, mỗi người ngồi tựa vào gốc cây, bờ đất hoặc nằm rạp xuống chiến hào. Cơm được nắm vội trong lá chuối, muối vừng gói trong mảnh nilon nhỏ. Nhưng với người lính lúc ấy, đó là cả một nguồn năng lượng quý giá.
Phạm Thanh Tịnh nhớ rõ một lần đơn vị ông đang ăn thì máy bay địch xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên gấp gáp. Cả đơn vị lập tức tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Bữa cơm đang ăn dở dang phải bỏ lại. Khi bom nổ xong, khói bụi còn chưa tan, người lính quay lại chỗ cũ, nhặt nắm cơm còn sót lại, phủi sơ đất cát rồi tiếp tục ăn. Không ai kêu ca, không ai than phiền.
Bữa cơm giữa bom đạn không chỉ là chuyện ăn uống, mà còn là khoảng thời gian hiếm hoi để đồng đội nhìn thấy nhau còn nguyên vẹn sau những giờ phút chiến đấu căng thẳng. Có người vừa ăn vừa kể vội vài câu chuyện quê nhà, có người lặng lẽ nhường phần cơm ít ỏi của mình cho đồng đội bị thương hoặc kiệt sức hơn.
Phạm Thanh Tịnh từng chứng kiến một đồng đội trẻ, dù đói lả, vẫn bẻ đôi nắm cơm của mình để chia cho bạn. Hành động ấy diễn ra rất tự nhiên, như một điều hiển nhiên phải làm. Trong chiến tranh, sự sẻ chia không cần lời nói, nó xuất phát từ tình đồng chí đã được hun đúc qua từng ngày gian khổ.
Có những bữa cơm vừa ăn xong thì nhận lệnh hành quân gấp. Mỗi người chỉ kịp nuốt vội vài miếng, còn lại bỏ vào túi áo mang theo. Nhưng chính những bữa cơm vội ấy đã tiếp thêm sức lực để người lính tiếp tục đi, tiếp tục chiến đấu.
Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã đủ đầy, nhớ lại những bữa cơm giữa làn bom đạn, Phạm Thanh Tịnh vẫn thấy nghẹn ngào. Ông nói rằng, chưa bao giờ một nắm cơm nguội lại ngon và quý đến thế. Bởi trong đó có mồ hôi, có gian khổ, và có cả tình người giữa chiến tranh.



