Bài viết

Bức ảnh bên bờ suối

Quảng Ninh11/08/2026Xã Thái Bình (Đoàn xã Thái Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, ở một vùng quê nằm giữa những dãy núi thấp, người ta vẫn thường thấy một ông già ngồi bên bờ con suối nhỏ vào mỗi buổi chiều. Ông không câu cá, cũng chẳng làm việc gì cụ thể, chỉ lặng lẽ ngồi trên một phiến đá, nhìn dòng nước chảy qua những bụi lau rồi thỉnh thoảng lấy từ túi áo một tấm ảnh cũ đã bạc màu ra lau bằng chiếc khăn vải mềm. Tấm ảnh ấy nhỏ đến mức chỉ vừa lòng bàn tay, góc ảnh đã sờn, mặt giấy có nhiều vết gấp, nhưng ông chưa bao giờ để nó bị ướt hay nhàu thêm. Người trong làng biết đó là tấm ảnh ông mang theo từ chiến trường trở về, nhưng không nhiều người biết câu chuyện phía sau nó.

Ông tên là Minh, từng là một chiến sĩ trẻ trong một đơn vị hành quân qua vùng núi này. Trước chiến tranh, Minh là người thích chụp ảnh, nhưng vì gia đình nghèo nên chiếc máy ảnh duy nhất ông từng được cầm là chiếc máy của một người thầy giáo trong làng. Ông chỉ được chụp vài lần, nhưng từ đó hình ảnh những con người bình dị quanh mình luôn khiến ông nhớ mãi. Khi nhập ngũ, ông không có máy ảnh mang theo, nhưng một người bạn trong đơn vị có một chiếc máy ảnh cũ, thỉnh thoảng họ lại thay nhau chụp những khoảnh khắc rất đời thường giữa những ngày chiến tranh.

Trong số những người bạn ấy có một chiến sĩ tên Quân, quê ở một làng ven biển. Quân lớn hơn Minh hai tuổi, tính tình vui vẻ và đặc biệt thích nói về quê nhà. Anh thường kể rằng trước sân nhà mình có một cây dừa rất cao, mỗi buổi chiều mẹ anh thường ngồi dưới gốc cây đợi cha đi biển về, còn cô em gái nhỏ thì cứ nghe tiếng thuyền từ xa là chạy ra bờ cát. Quân nói sau chiến tranh anh sẽ trở về, xây lại căn nhà cho mẹ, rồi đưa em gái lên thành phố học. Những dự định ấy nghe rất bình thường, nhưng giữa chiến trường, chúng lại trở thành những điều khiến người ta có thêm lý do để sống.

Một buổi chiều, đơn vị của Minh và Quân dừng chân bên một con suối trong rừng. Trời hôm ấy rất đẹp, sau nhiều ngày mưa, bầu trời bất ngờ trong xanh, ánh nắng xuyên qua những tán cây tạo thành những vệt sáng trên mặt nước. Quân đề nghị chụp một bức ảnh chung. Người có máy ảnh là một chiến sĩ tên Dũng, vốn rất ít khi chụp vì sợ hết phim, nhưng hôm đó anh đồng ý.

Mười mấy người lính đứng bên bờ suối, người ngồi, người đứng, có người còn cầm chiếc mũ trên tay. Quân đứng ở giữa, tay đặt lên vai Minh, còn Dũng đứng phía trước chỉnh máy. Không ai cười thật lớn, nhưng trên khuôn mặt mọi người đều có một vẻ bình yên hiếm hoi.

Dũng bấm máy. Tấm ảnh được chụp đúng vào lúc một cơn gió thổi qua, làm những chiếc lá phía sau rung lên. Không ai biết đó sẽ là lần cuối cùng họ đứng cạnh nhau.

Chỉ vài ngày sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Cuộc hành quân kéo dài trong điều kiện rất khó khăn, nhiều người bị thương vì bom đạn và bệnh tật. Minh vẫn đi cùng Quân, nhưng đến một trận đánh sau đó, Quân bị thương nặng. Minh tìm thấy bạn nằm bên một gốc cây, cố gọi tên anh nhưng Quân chỉ kịp nói rằng nếu Minh còn sống thì hãy giúp anh gửi lời về cho mẹ.

Minh giữ lấy tay bạn và hứa. Nhưng trong hoàn cảnh hỗn loạn lúc ấy, anh không thể đưa Quân đi cùng. Quân hy sinh trước khi trời sáng.

Sau trận đánh, Minh tìm thấy trong ba lô của Quân một mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ quê nhà. Anh cẩn thận cất nó vào túi áo. Tấm ảnh chụp bên bờ suối cũng được Minh giữ lại, dù lúc đó anh không biết mình sẽ còn gặp những người trong ảnh bao nhiêu lần nữa.

Chiến tranh tiếp tục.

Những người trong tấm ảnh lần lượt tản đi theo các hướng khác nhau. Có người chuyển đơn vị, có người bị thương, có người hy sinh. Minh cũng nhiều lần bị thương nhưng may mắn sống sót. Anh giữ tấm ảnh trong túi áo suốt những năm tháng còn lại của chiến tranh, đến mức mép ảnh bị gấp nhiều lần, nhưng khuôn mặt những người lính vẫn còn nhìn thấy rõ.

Ngày hòa bình, Minh trở về quê nhưng không thể quên lời hứa với Quân. Anh tìm đến địa chỉ ghi trên mảnh giấy.

Đó là một ngôi làng ven biển cách nơi anh sống rất xa. Khi đến nơi, Minh tìm được gia đình Quân. Người mẹ đã già, mái tóc bạc gần hết. Bà đứng trước cửa nhìn Minh rất lâu rồi hỏi anh có phải người từng ở cùng con trai mình không.

Minh gật đầu. Anh kể cho bà nghe những ngày cuối cùng của Quân, nhưng không kể quá nhiều về trận đánh. Anh chỉ nói rằng Quân luôn nhắc đến mẹ và cô em gái, rằng anh rất muốn trở về. Bà nghe xong không khóc. Bà chỉ hỏi Minh rằng con trai bà có nhắc đến nhà không. Minh nói rằng Quân thường kể về cây dừa trước sân. Người mẹ quay lại nhìn cây dừa. Nó vẫn còn đó. Sau một lúc im lặng, bà nói rằng vậy là nó chưa quên nhà. Minh lấy tấm ảnh bên bờ suối ra đưa cho bà xem. Bà cầm ảnh bằng hai tay, nhìn rất lâu.

Trong ảnh, Quân vẫn còn trẻ, khuôn mặt chưa có dấu vết của những năm tháng chiến tranh, trên môi là một nụ cười rất nhẹ. Người mẹ đưa tay chạm vào khuôn mặt con trai trong ảnh rồi hỏi Minh liệu ông có thể để lại tấm ảnh không.

Minh muốn đưa ngay cho bà, nhưng đó là kỷ vật duy nhất ông còn giữ về những người đồng đội đã hy sinh. Ông do dự rất lâu rồi nói rằng nếu bà muốn, ông sẽ làm một bản sao.

Người mẹ lắc đầu.

Bà bảo rằng Minh cứ giữ đi.

Bà nói rằng con trai bà đã có một người bạn giữ ảnh cho nó suốt nhiều năm như vậy là đủ rồi.

Hai người chia tay vào buổi chiều.

Minh trở về quê nhưng vẫn giữ tấm ảnh.

Nhiều năm sau, ông bắt đầu đi tìm những người còn lại trong ảnh. Có người ông tìm được, có người không. Mỗi lần tìm được một người, ông đều kể về Quân và đưa họ xem tấm ảnh. Có người nhìn ảnh rồi bật cười vì nhớ lại một câu chuyện cũ, có người im lặng rất lâu vì nhận ra người đứng bên cạnh mình đã không còn.

Một người trong ảnh tên Dũng, người đã bấm máy hôm ấy, mãi đến gần hai mươi năm sau Minh mới tìm thấy. Dũng lúc đó đã mất một phần thị lực vì vết thương cũ và sống ở một vùng quê khác.

Khi nhìn thấy tấm ảnh, Dũng cười.

Ông bảo mình không nhớ đã chụp nó.

Minh nói rằng chính vì ông chụp nên mọi người mới còn một thứ để nhớ về nhau.

Dũng im lặng rồi hỏi Quân đang đứng ở đâu.

Minh chỉ vào giữa bức ảnh.

Dũng nhìn rất lâu rồi nói rằng Quân ngày ấy cười đẹp hơn ông nhớ.

Hai người ngồi với nhau đến tối, kể lại những chuyện đã xảy ra trong rừng. Dũng nói rằng điều ông nhớ nhất không phải những trận đánh mà là những buổi chiều mọi người ngồi bên suối, chia nhau một điếu thuốc và kể chuyện gia đình. Minh đồng ý, bởi những ký ức bình thường ấy lại là thứ ở lại lâu nhất sau khi chiến tranh kết thúc.

Nhiều năm trôi qua, Minh trở lại con suối nơi tấm ảnh được chụp.

Ông đã phải hỏi nhiều người mới tìm đúng được địa điểm, bởi khu rừng thay đổi rất nhiều. Con suối vẫn còn nhưng bờ đã rộng hơn, cây cối mọc dày hơn. Ông tìm một phiến đá gần giống vị trí trong ảnh rồi ngồi xuống.

Ông lấy tấm ảnh ra đặt bên cạnh.

Trong ảnh là những chàng trai tuổi đôi mươi đứng bên dòng nước, còn trước mắt ông là một khu rừng yên tĩnh với những cây cổ thụ cao lớn.

Minh ngồi rất lâu.

Ông không gọi tên từng người, bởi ông biết những người không còn sống sẽ không thể trả lời. Ông chỉ kể với họ rằng quê hương đã thay đổi, rằng những đứa trẻ ngày xưa giờ đã có con cháu, rằng nơi họ từng chiến đấu giờ đã trở thành một vùng rừng xanh và con suối vẫn chảy như chưa từng có tiếng súng.

Ông nói rằng lời hứa với Quân đã được giữ.

Ông đã tìm đến nhà bạn, đã đưa tấm ảnh cho mẹ bạn xem, và đã nói rằng Quân chưa bao giờ quên quê nhà.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, Minh cất tấm ảnh vào túi áo rồi đứng dậy.

Từ đó, ông thường xuyên trở lại bờ suối.

Người dân trong vùng quen với hình ảnh ông già ngồi bên nước vào mỗi buổi chiều. Có những đứa trẻ tò mò hỏi ông đang chờ ai, ông thường cười và nói rằng mình không chờ ai cả, chỉ đến đây thăm những người bạn cũ.

Một lần, một cậu bé ngồi xuống bên cạnh và hỏi ông có thể xem tấm ảnh không.

Minh đưa cho cậu.

Cậu bé nhìn những người lính trẻ trong ảnh rồi hỏi tại sao họ đều còn trẻ như vậy.

Minh im lặng một lúc rồi nói rằng chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của rất nhiều người, nhưng điều may mắn là những người còn sống vẫn có thể kể lại họ từng là ai.

Cậu bé hỏi ông có phải người duy nhất trong ảnh còn sống không.

Minh nhìn tấm ảnh rồi mỉm cười, nói rằng không, vẫn còn vài người khác.

Nhưng những người đã mất cũng chưa bao giờ thật sự biến mất.

Bởi họ còn ở trong những bức ảnh, trong câu chuyện của gia đình, trong ký ức của đồng đội và trong những con đường mà người sống hôm nay đang bước đi.

Buổi chiều hôm ấy, Minh để cậu bé cầm tấm ảnh lâu hơn một chút. Ông muốn một người trẻ được nhìn thấy những khuôn mặt ấy, không phải như những cái tên trên bia đá, mà như những chàng trai từng có gia đình, từng có ước mơ và từng cười bên một dòng suối trong một buổi chiều bình yên giữa chiến tranh.

Sau đó ông nhận lại tấm ảnh, lau nhẹ một góc giấy rồi cất vào túi. Dòng suối vẫn chảy. Những chiếc lá vẫn rung trong gió. Không còn tiếng bom, không còn tiếng súng, chỉ còn âm thanh trong trẻo của nước va vào đá.

Và ở nơi từng có một nhóm người lính trẻ đứng cạnh nhau để chụp một bức ảnh mà không ai biết sẽ trở thành kỷ vật của cả một đời, ông Minh hiểu rằng thời gian có thể làm phai màu giấy, có thể làm tóc con người bạc trắng và có thể khiến những khuôn mặt dần biến mất khỏi ký ức của người đời, nhưng nếu vẫn còn một người nhớ, một người kể lại và một người chịu khó giữ gìn, thì những người đã nằm lại trong chiến tranh vẫn còn một cách để trở về, không phải bằng bước chân, mà bằng câu chuyện của những người sống tiếp sau họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn