Bài viết

Bức Ảnh Bên Dòng Sông

Giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, Nguyễn Thị Ánh Dương – một nữ y tá trẻ – đã để lại dấu ấn qua một bức ảnh giản dị nhưng đầy xúc động. Qua lời kể của một phóng viên chiến trường, câu chuyện khắc họa vẻ đẹp của lòng nhân ái và niềm tin vào sự sống.

Ninh Bình24/04/2026Bùi Thị Thanh Phương (Chi đoàn trường MN Gia Vân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Quốc Minh, từng là phóng viên theo chân các đơn vị ở tuyến sau trong những năm tháng khốc liệt. Trong hàng trăm bức ảnh tôi đã chụp, có một bức mà tôi luôn giữ bên mình – bức ảnh về Ánh Dương.

Tôi gặp Dương bên một dòng sông nhỏ, nơi đơn vị dựng một trạm cứu thương dã chiến. Cô là y tá, còn rất trẻ, khuôn mặt lúc nào cũng sáng lên bởi nụ cười dịu dàng. Dù công việc bận rộn, Dương luôn nhẹ nhàng với từng người được chăm sóc.

Hôm đó, tôi đang tìm tư liệu thì bắt gặp một khoảnh khắc đặc biệt. Dương đang ngồi bên bờ sông, cẩn thận rửa vết thương cho một người lính. Ánh nắng chiều chiếu xuống, phản chiếu trên mặt nước, làm khung cảnh trở nên yên bình đến lạ.

Tôi giơ máy ảnh lên và bấm máy.

Tấm ảnh ghi lại hình ảnh Dương cúi đầu chăm sóc, bàn tay nhỏ bé nhưng đầy sự ân cần. Khi tôi đưa cho cô xem, Dương chỉ cười:

“Anh đừng chụp em làm gì, chụp các anh bộ đội ấy.”

Tôi nói:
“Chính em cũng là một phần của câu chuyện này.”

Những ngày sau đó, tôi vẫn thường thấy Dương tất bật từ sáng đến tối. Có hôm mệt quá, cô chỉ ngồi dựa vào gốc cây một lát rồi lại đứng dậy làm việc.

Một buổi chiều, dòng sông hôm ấy lặng hơn thường ngày. Nhưng trạm cứu thương lại bận rộn hơn bao giờ hết. Tôi tìm Dương để hỏi thêm thông tin, nhưng không thấy cô đâu.

Sau đó, tôi được biết Dương đã chuyển sang một điểm khác để tiếp tục công việc.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về, mang theo bức ảnh năm xưa. Nhiều năm sau, trong một lần triển lãm, tôi trưng bày bức ảnh ấy với dòng chú thích:
“Bên dòng sông – nơi sự sống được gìn giữ bằng những bàn tay dịu dàng.”

Một người phụ nữ đứng rất lâu trước bức ảnh. Khi tôi đến gần, bà khẽ nói:
“Cô gái trong ảnh… là tôi.”

Tôi lặng người. Dương giờ đã khác, nhưng ánh mắt thì vẫn vậy – ấm áp và bình yên.

Chúng tôi ngồi bên nhau, nhắc lại những ngày cũ. Dương chỉ nhẹ nhàng nói:
“Hồi đó, ai cũng cố gắng làm phần việc của mình thôi anh ạ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn