BỨC ẢNH BỊ CHÁY SÉM
BỨC ẢNH BỊ CHÁY SÉM
Trong ba lô của Khải luôn có một bức ảnh nhỏ bị cháy sém một góc. Đó là hình mẹ anh đứng trước hiên nhà, tay đặt lên vai Khải ngày anh nhập ngũ. Bức ảnh bị cháy trong một trận pháo kích, khi Khải nằm ép dưới giao thông hào, đất đá bay tung tóe. Khi anh mở ba lô kiểm tra, thấy ảnh scorched, anh cười mà mắt lại cay. “May là chỉ cháy viền thôi mẹ ạ,” anh thì thầm.
Trong những ngày dài trực chiến, Khải thường lấy bức ảnh ra xem để giữ tinh thần. Mỗi lần nhìn gương mặt mẹ hiền hậu, anh lại như nghe thấy lời dặn: “Con đi mạnh giỏi, giữ mình nghe con.” Một lần, trong trận đánh ác liệt, người đồng đội thân thiết của Khải bị thương nặng. Khải cõng bạn chạy qua làn bom, tim đập như muốn nổ tung. Khi đến được hầm cứu thương, bạn anh chỉ kịp nói: “Khải… sống thay tớ nhé…” rồi lịm đi. Khải ngồi bên ngoài hầm, đôi tay run lên. Anh lấy bức ảnh ra, áp lên ngực.
Đêm đó, Khải ghi vào sổ: “Tớ hứa sống. Không chỉ vì mẹ, mà vì cậu nữa.” Từ hôm ấy, bức ảnh cháy sém trở thành vật thiêng liêng. Nó nhắc anh nhớ rằng phía sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ, và bên cạnh họ là những đồng đội sẵn sàng hy sinh. Giữa khốc liệt thời hoa lửa, chính những ký ức ấy giúp con người đứng vững.



