BỨC ẢNH CHỈ CÒN MỘT NGƯỜI
Trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, tôi nhìn thấy một bức ảnh đen trắng được đặt trên bàn.
Trong ảnh có rất nhiều người lính trẻ.
Họ đứng cạnh nhau, người nào cũng còn rất trẻ.
Một người cựu chiến binh chỉ vào từng khuôn mặt.
Ông nhớ tên gần như tất cả.
“Đây là Hùng.”
“Đây là Lâm.”
“Đây là Thành.”
“Còn đây là Dũng.”
Rồi ông im lặng.
Tôi hỏi:
“Các bác trong ảnh giờ còn gặp nhau không ạ?”
Ông nhìn bức ảnh thật lâu rồi nói:
“Không còn.”
Trong số những người có mặt trong bức ảnh, chỉ mình ông trở về.
Những người còn lại đã hy sinh ở những thời điểm khác nhau.
Có người hy sinh ngay sau ngày chụp ảnh.
Có người mất trong một trận đánh lớn.
Có người bị thương rồi không qua khỏi.
Bức ảnh vì thế trở thành kỷ vật đặc biệt.
Mỗi khuôn mặt trong đó là một cuộc đời.
Nhưng thời gian chỉ để lại một người kể chuyện.
Tôi hỏi ông có buồn không.
Ông nói:
“Có. Nhưng tôi may mắn vì còn được sống để nhớ về họ.”
Câu nói ấy khiến tôi xúc động.
Có lẽ đối với những người sống sót sau chiến tranh, việc nhớ về đồng đội là một trách nhiệm.
Họ mang theo ký ức thay cho những người không thể kể câu chuyện của chính mình.
Tôi nhìn lại bức ảnh.
Những người lính trẻ trong ảnh đang cười.
Không ai biết rằng một ngày nào đó, bức ảnh sẽ trở thành ký ức về cả một thế hệ.
Tôi chợt nghĩ đến những bức ảnh của tuổi trẻ hôm nay.
Chúng tôi cũng chụp ảnh cùng bạn bè, cùng đồng đội, cùng những người mình yêu quý.
Nhưng chúng tôi may mắn vì có thể gặp nhau trong hòa bình.
Những người trong bức ảnh năm xưa không có may mắn ấy.
Vì vậy, tôi càng hiểu giá trị của hai chữ “bình yên”.
Bức ảnh chỉ còn một người.
Nhưng câu chuyện của những người còn lại vẫn còn đó.
Nó được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và chúng tôi – những người trẻ hôm nay – có trách nhiệm không để những khuôn mặt ấy bị lãng quên.



