Bài viết

BỨC ẢNH CHƯA CHỤP Ở CẦU HIỀN LƯƠNG

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: BỨC ẢNH CHƯA CHỤP Ở CẦU HIỀN LƯƠNG

Dòng Sông Bến Hải lặng lẽ trôi, chia đôi hai bờ ký ức. Trên đó, cây Cầu Hiền Lương đứng im như một chứng nhân – từng vạch sơn, từng thanh gỗ đều mang theo dấu vết của một thời không thể quên.

Ở gần đó, có Tuấn – một chiến sĩ trẻ làm nhiệm vụ quan sát và ghi nhận tình hình. Nhưng anh còn có một niềm say mê khác: chụp ảnh.

Chiếc máy ảnh cũ kỹ luôn được Tuấn giữ cẩn thận trong ba lô. Không phải để ghi lại chiến công, mà để giữ lại những khoảnh khắc đời thường hiếm hoi giữa chiến tranh.

“Chiến tranh rồi sẽ qua… nhưng những thứ này thì không quay lại được,” anh từng nói.

Tuấn thích chụp những điều nhỏ bé: một người lính cười sau giờ nghỉ, một bữa cơm vội bên bờ sông, hay ánh hoàng hôn rơi xuống mặt nước.

Một lần, anh nói với đồng đội:
“Sau này, khi hết chiến tranh, tôi muốn chụp một bức ảnh ở cây cầu này… khi mọi người được đi qua tự do.”

Người bạn cười:
“Lúc đó nhớ gọi tôi đứng chung nhé.”

Tuấn gật đầu, ánh mắt sáng lên.

Nhưng hiện tại, cây cầu vẫn là ranh giới. Không ai được phép qua lại tự do. Mọi thứ đều căng thẳng, dè chừng.

Một buổi chiều, khi mặt trời sắp lặn, Tuấn đứng ở bờ phía mình, giơ máy ảnh lên. Ở phía bên kia, anh thấy một người phụ nữ dắt theo một đứa trẻ đứng nhìn sang.

Khoảng cách không xa, nhưng lại không thể chạm tới.

Tuấn hạ máy xuống.

“Chưa phải lúc,” anh tự nhủ.

Những ngày sau đó, tình hình trở nên căng thẳng hơn. Đơn vị của Tuấn nhận lệnh tăng cường cảnh giác. Mọi hoạt động đều được siết chặt.

Một đêm, trong lúc làm nhiệm vụ, Tuấn phát hiện dấu hiệu bất thường gần khu vực cầu. Anh cùng đồng đội nhanh chóng tiếp cận.

Tiếng động nhỏ trong bóng tối.

Rồi một ánh đèn lóe lên.

Một nhóm người đang tìm cách vượt qua khu vực cấm.

Tình huống trở nên nguy hiểm. Nếu xử lý không khéo, có thể dẫn đến xung đột.

Tuấn tiến lên trước, ra hiệu dừng lại.

Trong ánh sáng mờ, anh nhận ra người phụ nữ và đứa trẻ đã từng thấy chiều hôm trước.

Họ không phải kẻ xâm nhập nguy hiểm.

Chỉ là những con người muốn tìm đường sang bên kia.

Khoảnh khắc ấy, Tuấn khựng lại.

Anh hiểu nhiệm vụ của mình.

Nhưng cũng hiểu điều họ đang tìm.

Tiếng bước chân phía sau – đồng đội đang đến gần.

Tuấn đưa ra quyết định nhanh chóng.

Anh ra hiệu cho hai mẹ con lùi lại, rồi cố tình tạo một tín hiệu nhiễu hướng để đồng đội chú ý sang hướng khác.

Chỉ vài giây thôi.

Đủ để họ biến mất vào bóng tối.

Khi mọi thứ trở lại bình thường, không ai phát hiện điều gì.

Tuấn đứng lặng một lúc lâu.

Sáng hôm sau, anh mang máy ảnh ra bờ sông.

Anh giơ máy lên, hướng về phía cây cầu.

Nhưng rồi lại hạ xuống.

Bức ảnh anh muốn chụp… vẫn chưa thể chụp.

Vài tháng sau, trong một lần làm nhiệm vụ, Tuấn không trở về.

Chiếc máy ảnh được tìm thấy trong ba lô anh. Bên trong còn nhiều cuộn phim chưa tráng.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, người ta mang những cuộn phim ấy đi rửa.

Có rất nhiều bức ảnh hiện ra: những khuôn mặt, những khoảnh khắc, những nụ cười hiếm hoi giữa thời hoa lửa.

Nhưng không có bức nào chụp Cầu Hiền Lương trong ngày đoàn tụ.

Nhiều năm sau, khi cây cầu không còn là ranh giới, có một người phụ nữ dẫn theo con mình – giờ đã lớn – đứng giữa cầu.

Họ nhìn quanh, như tìm kiếm điều gì đó.

Người con hỏi:
“Mẹ đang tìm ai vậy?”

Người mẹ khẽ đáp:
“Một người đã không chụp bức ảnh này… để chúng ta có thể đứng đây hôm nay.”

Gió thổi nhẹ qua cầu.

Dòng Sông Bến Hải vẫn trôi như ngày nào.

Và có lẽ, ở một nơi nào đó trong ký ức, bức ảnh chưa từng được chụp ấy… lại là bức ảnh rõ ràng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn