BỨC ẢNH CHỤP TRƯỚC GIỜ LÊN ĐƯỜNG
Một bức ảnh cũ có thể lưu giữ cả một thế hệ. Trong ảnh là những chàng trai trẻ với nụ cười hồn nhiên, chưa biết phía trước là những năm tháng đầy thử thách.
Ông Lê Văn Phúc vẫn giữ một bức ảnh chụp trước ngày đơn vị lên đường.
Trong ảnh, những người lính còn rất trẻ.
Người đứng giữa, người ngồi phía trước, ai cũng cười.
Không ai biết cuộc đời mình sẽ thay đổi như thế nào sau đó.
Bức ảnh được chụp rất đơn giản.
Không có máy ảnh hiện đại.
Không có khung cảnh cầu kỳ.
Chỉ là một khoảnh khắc những người trẻ đứng cạnh nhau.
Sau ngày lên đường, mỗi người đi qua những nhiệm vụ khác nhau.
Có người bị thương.
Có người chuyển đơn vị.
Có người trở về quê sau chiến tranh.
Và có những người mãi mãi không trở lại.
Nhiều năm sau, ông Phúc lấy bức ảnh ra cho con cháu xem.
Ông chỉ từng người và kể những câu chuyện về họ.
Có người cháu hỏi:
“Ông có nhớ họ không?”
Ông trả lời:
“Nhớ chứ. Có những người mình chỉ gặp vài năm, nhưng lại nhớ cả đời.”
Bức ảnh cũ đã bạc màu theo thời gian.
Nhưng những khuôn mặt tuổi đôi mươi trong đó vẫn còn nguyên.
Đó chính là ký ức về một thế hệ đã trao tuổi trẻ cho đất nước.


