Bài viết

BỨC ẢNH CÒN LẠI

Một bức ảnh cũ đã giúp một người lính tìm lại ký ức về đồng đội năm xưa và lời hứa chưa kịp nói.

Đắk Lắk09/05/2026Phạm Thị Hoàng Ngân (Trường Hà Huy Tập - Cư Bao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1972, chiến trường Quảng Trị đỏ lửa. Tiểu đội của anh Nguyễn Văn Tân được giao nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Đêm ấy, bom đạn dội xuống như mưa, đất đá tung lên mù mịt.

Trong lúc nghỉ ngắn giữa trận đánh, anh Tân lấy trong túi áo ra một chiếc máy ảnh nhỏ – món quà của người em gái gửi từ hậu phương. Anh nói vui với đồng đội:

— “Mai này hòa bình, tụi mình phải có tấm hình để kể cho con cháu nghe chứ!”

Mọi người cười lớn. Giữa chiến trường khốc liệt, tiếng cười ấy quý hơn vàng.

Anh chụp một bức ảnh: năm người lính trẻ đứng cạnh nhau, vai khoác vai, phía sau là lá cờ Tổ quốc nhỏ cắm trên mô đất. Không ai ngờ, đó lại là bức ảnh cuối cùng đủ mặt cả tiểu đội.

Rạng sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt hơn bao giờ hết. Bom rơi sát chiến hào. Người đồng đội thân nhất của anh Tân – anh Lê Minh – đã hy sinh khi lao lên cứu thương binh.

Trước lúc nhắm mắt, anh Minh chỉ kịp nắm tay bạn mình:
— “Sống… nhớ kể cho mẹ tôi… là tôi đã chiến đấu đến cùng…”

Lời hứa ấy theo anh Tân suốt cuộc đời.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, trong một lần dọn lại kỷ vật cũ, anh tìm thấy chiếc máy ảnh đã han gỉ. Cuộn phim bên trong tưởng như hỏng, nhưng khi phục chế, một bức ảnh hiện ra rõ nét: năm chàng trai tuổi đôi mươi, ánh mắt sáng ngời giữa chiến trường.

Anh Tân bật khóc.

Cầm bức ảnh trên tay, anh tìm về quê anh Minh. Đứng trước bàn thờ người đồng đội, anh đặt bức ảnh xuống và nói khẽ:

— “Minh à, tôi đã giữ lời hứa rồi.”

Ngoài sân, nắng chiều trải vàng. Tiếng gió lao xao qua hàng tre như lời đáp lại từ quá khứ.

Có những người lính đã đi xa, nhưng ký ức về họ vẫn sống mãi trong từng bức ảnh, từng lời hứa, và trong trái tim của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn