Bài viết

BỨC ẢNH ĐEN TRẮNG

An Giang02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong túi áo của anh Nam luôn có một bức ảnh đen trắng. Ảnh chụp mẹ anh đứng trước hiên nhà, tay cầm nón lá. Ảnh đã cũ, mép sờn, nhưng anh giữ rất kỹ. Mỗi lần nhớ nhà, anh lại lấy ảnh ra nhìn.

Đồng đội trêu: “Nhớ người yêu hả?” Anh Nam cười: “Không. Nhớ mẹ.”

Một trận đánh ác liệt xảy ra. Đơn vị phải băng qua bãi trống. Đạn bắn dữ dội. Anh Nam bị trúng mảnh đạn ngay ngực. Đồng đội hoảng hốt kéo anh vào hầm. Máu chảy nhiều. Ai cũng nghĩ anh khó qua khỏi.

Nhưng kỳ lạ thay, mảnh đạn không xuyên sâu. Khi mở áo ra, họ thấy bức ảnh đen trắng đã bị thủng một lỗ. Chính bức ảnh đã chặn mảnh đạn, cứu anh Nam.

Anh Nam tỉnh lại, nhìn bức ảnh rách, nước mắt trào ra. Anh ôm bức ảnh vào ngực, nói khẽ: “Mẹ đã cứu con.”

Sau đó anh được đưa về tuyến sau điều trị. Bức ảnh được anh bọc lại cẩn thận, dù rách vẫn giữ. Anh nói với đồng đội: “Bức ảnh này là mạng sống của tôi.”

Ngày hòa bình, anh Nam trở về quê, đưa bức ảnh rách cho mẹ. Mẹ anh nhìn lỗ thủng trên ảnh, khóc nức nở. Anh Nam nắm tay mẹ: “Con sống được là nhờ mẹ, nhờ bức ảnh này.

Bức ảnh đen trắng ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng. Nó nhắc rằng tình mẹ luôn che chở con, dù trong chiến tranh hay hòa bình. Và trong thời hoa lửa, có những điều nhỏ bé như một tấm ảnh cũng có thể trở thành tấm khiên, không chỉ chắn đạn, mà còn giữ vững niềm tin để người lính tiếp tục sống và chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn