BỨC ẢNH GÂY ÁM ẢNH TỪ BỒNG SƠN NĂM 1966: NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON GIỮA VÒNG XOÁY CHIẾN TRANH

Bức ảnh này được ghi lại tại khu vực Bồng Sơn, Bình Định ngày 17/2/1966, trong giai đoạn diễn ra chiến dịch quân sự lớn của Hoa Kỳ tại miền Trung Việt Nam.
Trong ảnh là một người đàn ông trẻ đang ôm chặt một bé gái nhỏ vào lòng.Không có tiếng súng trong khung hình.Không có xe tăng hay trực thăng.Nhưng ánh mắt của đứa trẻ và dáng ngồi của người cha lại khiến người xem cảm nhận rất rõ sự căng thẳng của chiến tranh.Theo nhiều nguồn tư liệu ảnh chiến trường, người đàn ông này bị lực lượng Mỹ bắt giữ để thẩm vấn vì nghi ngờ có liên hệ với lực lượng du kích địa phương.Bé gái đi cùng cha trong thời điểm đó.Điều khiến bức ảnh trở nên đặc biệt không nằm ở yếu tố quân sự.Mà nằm ở hình ảnh rất đời thường:Một người cha cố gắng che chở cho con gái giữa hoàn cảnh mà chính bản thân mình cũng không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.Chiến tranh thường được nhắc tới bằng:
Những trận đánh lớn
Những bản đồ tác chiến
Những con số thương vongNhưng đằng sau tất cả những điều đó luôn là những con người bình thường.Là những gia đình.Là những đứa trẻ.Là những người dân bị cuốn vào cuộc chiến mà họ không thể tự lựa chọn.Nhìn kỹ bức ảnh, nhiều người chú ý tới ánh mắt của bé gái.Không khóc.Không la hét.Chỉ lặng lẽ ngồi nép vào người cha.Một ánh mắt vừa ngơ ngác, vừa lo lắng, như chưa thể hiểu vì sao người lớn xung quanh lại căng thẳng đến vậy.Có lẽ đó cũng là một trong những điều đau lòng nhất của mọi cuộc chiến.Người lớn mang theo lý tưởng, nhiệm vụ hay mệnh lệnh.Nhưng trẻ em lại là những người phải lớn lên giữa tiếng súng, sự sợ hãi và những biến động mà các em chưa bao giờ lựa chọn.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.Người cha trong ảnh có thể đã không còn.Đứa bé ngày ấy giờ nếu còn sống cũng đã là một người lớn tuổi.Nhưng khoảnh khắc được ghi lại trong bức ảnh vẫn còn ở đó.Như một lời nhắc rằng:Chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những chiến thắng hay thất bại.Mà còn bằng những ánh mắt trẻ thơ và những vòng tay của người cha cố giữ lấy con mình giữa những ngày tháng đầy bất trắc.Có những bức ảnh không cần máu lửa.Nhưng vẫn đủ khiến người ta lặng đi rất lâu./.
Những trận đánh lớn
Những bản đồ tác chiến
Những con số thương vongNhưng đằng sau tất cả những điều đó luôn là những con người bình thường.Là những gia đình.Là những đứa trẻ.Là những người dân bị cuốn vào cuộc chiến mà họ không thể tự lựa chọn.Nhìn kỹ bức ảnh, nhiều người chú ý tới ánh mắt của bé gái.Không khóc.Không la hét.Chỉ lặng lẽ ngồi nép vào người cha.Một ánh mắt vừa ngơ ngác, vừa lo lắng, như chưa thể hiểu vì sao người lớn xung quanh lại căng thẳng đến vậy.Có lẽ đó cũng là một trong những điều đau lòng nhất của mọi cuộc chiến.Người lớn mang theo lý tưởng, nhiệm vụ hay mệnh lệnh.Nhưng trẻ em lại là những người phải lớn lên giữa tiếng súng, sự sợ hãi và những biến động mà các em chưa bao giờ lựa chọn.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.Người cha trong ảnh có thể đã không còn.Đứa bé ngày ấy giờ nếu còn sống cũng đã là một người lớn tuổi.Nhưng khoảnh khắc được ghi lại trong bức ảnh vẫn còn ở đó.Như một lời nhắc rằng:Chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những chiến thắng hay thất bại.Mà còn bằng những ánh mắt trẻ thơ và những vòng tay của người cha cố giữ lấy con mình giữa những ngày tháng đầy bất trắc.Có những bức ảnh không cần máu lửa.Nhưng vẫn đủ khiến người ta lặng đi rất lâu./.


