Bức Ảnh Gia Đình Trong Cuốn Sổ Tay
Một bức ảnh gia đình được cất giữ trong cuốn sổ tay đã trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao, giúp người lính vượt qua những tháng ngày gian khó nơi chiến trường.
Ông Nguyễn Đức Long kể rằng trước ngày lên đường nhập ngũ năm 1969, cả gia đình ông ra tiễn ở đầu làng. Trước lúc chia tay, người cha lấy từ túi áo ra một bức ảnh chụp cả nhà bên gốc mít trước sân và trao cho ông. — Mang theo để nhớ nhà, nhưng nhớ rằng phải hoàn thành nhiệm vụ rồi mới trở về. Ông Long cẩn thận ép bức ảnh vào giữa cuốn sổ tay luôn mang bên mình. Những năm làm nhiệm vụ trinh sát, ông thường xuyên hoạt động xa đơn vị trong nhiều ngày. Cuộc sống giữa rừng sâu rất vất vả. Có những đêm mưa kéo dài, cả tổ phải trú trong những căn hầm nhỏ ẩm thấp. Mỗi khi nhớ nhà, ông lại mở cuốn sổ tay ra nhìn bức ảnh. Hình ảnh cha mẹ, các em và mái nhà tranh quen thuộc khiến ông có thêm nghị lực để tiếp tục công việc. Một lần vào năm 1972, tổ trinh sát của ông nhận nhiệm vụ dài ngày ở một khu vực hiểm trở. Trong lúc nghỉ chân, một đồng đội trẻ tên Trần Văn Hải tâm sự rằng đã hơn hai năm chưa nhận được tin tức từ gia đình. Thấy bạn buồn, ông Long lấy bức ảnh gia đình ra cho mọi người xem. Rồi từng người trong tổ bắt đầu kể về quê hương của mình: người kể về cánh đồng lúa, người nhớ con sông trước nhà, người nhắc đến phiên chợ quê mỗi dịp cuối năm. Đêm hôm ấy, giữa rừng sâu, câu chuyện về gia đình đã giúp mọi người cảm thấy gần gũi hơn. Ai cũng hiểu rằng phía sau mỗi người lính là những người thân đang ngày đêm mong ngóng. Vài tháng sau, anh Hải nhận được lá thư đầu tiên từ gia đình sau một thời gian dài mất liên lạc. Anh chạy khắp đơn vị khoe tin vui và nói: — Nhờ những lần nghe mọi người kể chuyện quê nhà mà tôi luôn giữ được niềm tin. Chiến tranh kết thúc, ông Long trở về quê hương. Bức ảnh gia đình đã cũ, các góc ảnh sờn đi vì thời gian, nhưng ông vẫn giữ nguyên trong cuốn sổ tay. Nhiều năm sau, trong một lần họp mặt đồng đội, ông mang cuốn sổ ra cho mọi người xem. Không ít người xúc động khi nhớ lại những đêm ngồi bên nhau kể chuyện gia đình giữa chiến trường. Ông Long cho rằng, trong thời hoa lửa, những thứ nhỏ bé như một bức ảnh, một lá thư hay một lời hỏi thăm đều có sức mạnh đặc biệt. Chúng giúp người lính giữ vững niềm tin, vượt qua gian khổ và hướng về ngày đoàn tụ. Đối với ông, bức ảnh gia đình trong cuốn sổ tay không chỉ là kỷ vật của riêng mình, mà còn là biểu tượng cho tình thân, cho hậu phương yêu dấu đã tiếp thêm sức mạnh cho cả một thế hệ đi qua những năm tháng chiến tranh đầy thử thách.



