Bức Ảnh Không Màu
Bức Ảnh Không Màu

BỨC ẢNH KHÔNG MÀU
Trong chiếc rương gỗ cũ của mẹ, tôi tìm thấy một bức ảnh không màu. Ảnh đã ngả sang vàng, những vết gấp chạy ngoằn ngoèo như dấu chân thời gian. Trên đó là hình hai chàng trai trẻ: một người là cha tôi, người còn lại là chú Tâm – người bạn chiến đấu thân thiết của cha.
Cha tôi kể, bức ảnh được chụp vội bên chiến hào mùa khô năm 1971. Họ đứng cạnh nhau, áo bạc màu bụi đất, nhưng ánh mắt sáng rực, như thể tin rằng chỉ vài ngày nữa hòa bình sẽ về. “Hồi đó nghèo lắm, đâu có máy ảnh. Gặp được chú quân báo có máy là chụp liền để… biết mình đã từng trẻ như vậy,” cha cười mà mắt xa xăm.
Rồi cuộc chiến vào giai đoạn ác liệt nhất. Trong một trận đánh áp sát đồn địch, chú Tâm bị thương nặng. Cha tôi đã cố kéo bạn ra khỏi vùng đạn, nhưng mảnh pháo quái ác đã cướp chú đi khi chỉ còn cách hầm trú 10 bước chân. Trước khi nhắm mắt, chú khẽ nói: “Có về… đưa giùm tấm hình cho má tao.”
Lời dặn ấy cha mang theo suốt chiến tranh. Ngày hòa bình, cha về quê chú, đặt bức ảnh lên bàn thờ và kể toàn bộ câu chuyện. Mẹ chú chỉ im lặng ôm tấm hình vào ngực, nước mắt chảy xuống những đường nứt của thời gian.
Bây giờ cha đã già. Mỗi khi trời đổ mưa, cha lại lấy bức ảnh ra, vuốt nhẹ mép ảnh và nói:
“Ngày đó bạn cha nằm xuống để cha còn sống. Ảnh không màu, nhưng ký ức thì lúc nào cũng rực lửa.”
Tôi nhìn bức ảnh, vẫn thấy nụ cười của hai chàng trai tuổi đôi mươi – trẻ trung, dũng cảm và đầy hy vọng.
Bức ảnh ấy không màu, nhưng chứa cả một thời hoa lửa.
Không màu, nhưng sáng mãi.



