Bài viết

Bức Ảnh Nhòe Trong Ba Lô

Một bức ảnh gia đình nhỏ bị nhòe nước mưa đã theo người lính đi suốt những năm tháng chiến tranh. Trong những lúc khốc liệt nhất, nó là điểm tựa tinh thần để ông giữ vững niềm tin và bước tiếp.

Gia Lai20/05/2026Lê Viết Hòa (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970. Tạ Văn Bình là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh hoạt động ở vùng rừng núi. Trước ngày nhập ngũ. Mẹ anh đưa cho anh một bức ảnh gia đình nhỏ. Ảnh chụp đã lâu. Nét mặt mờ đi theo thời gian. Trong ảnh là mẹ, cha và em gái đứng trước hiên nhà. — Mang theo mà nhìn cho đỡ nhớ nhà. — mẹ anh nói. Bình gấp bức ảnh lại. Bỏ vào túi vải nhỏ trong ba lô. Từ đó. Bức ảnh theo anh đi qua nhiều chặng đường. Mưa rừng. Bụi đất. Những lần hành quân dài ngày. Một đêm cuối mùa khô. Đơn vị di chuyển gấp qua một đoạn suối cạn. Trời bất ngờ đổ mưa lớn. Cả đội phải dừng lại trú tạm dưới tán cây rừng. Bình mở ba lô kiểm tra đồ. Bức ảnh bị ướt. Mực in nhòe gần hết. Anh im lặng rất lâu. Người đồng đội tên Phúc nhìn thấy liền hỏi: — Có sao không? Bình lắc đầu. — Không sao… vẫn còn nhìn được. Thực ra. Khuôn mặt trong ảnh đã không còn rõ. Nhưng anh vẫn nhớ từng người trong đó. Nhiều năm sau. Sau khi chiến tranh kết thúc. Bình trở về quê. Bức ảnh được ông ép lại trong một cuốn sổ cũ. Giấy đã ố vàng. Nhưng ông vẫn giữ. Con trai ông hỏi: — Sao ảnh mờ rồi mà ba vẫn giữ? Ông Bình chỉ mỉm cười: — Vì có những điều không cần nhìn rõ bằng mắt. — Mà cần giữ rõ trong lòng. Bức ảnh nhòe trong ba lô ngày ấy. Không chỉ là kỷ vật của một người lính. Mà là sợi dây nối giữa chiến trường và mái nhà. Giữa khói lửa và bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn