Bài viết

Bức ảnh trong ba lô

Mùa hè năm 1971, trước lúc lên đường nhập ngũ, anh Vinh ghé hiệu ảnh duy nhất của huyện để chụp một tấm hình gửi lại cho gia đình. Người mẹ cẩn thận giữ một tấm ở nhà, còn một tấm nhỏ bà lặng lẽ đặt vào ba lô của con trai.

Thái Nguyên05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1971, trước lúc lên đường nhập ngũ, anh Vinh ghé hiệu ảnh duy nhất của huyện để chụp một tấm hình gửi lại cho gia đình. Người mẹ cẩn thận giữ một tấm ở nhà, còn một tấm nhỏ bà lặng lẽ đặt vào ba lô của con trai.

Bà dặn:

– Khi nào nhớ nhà, con lấy ra xem. Cả gia đình lúc nào cũng ở bên con.

Từ đó, bức ảnh đen trắng trở thành vật quý giá nhất của Vinh. Mỗi lần hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn hay dừng chân sau một trận đánh, anh lại lấy bức ảnh ra ngắm. Trong ảnh là cha mẹ, hai em nhỏ và mái nhà tranh đơn sơ nép dưới gốc mít. Chỉ vài phút ngắn ngủi cũng đủ giúp anh vơi đi nỗi nhớ nhà.

Một đêm, đơn vị hành quân gấp. Trời mưa lớn, nước suối dâng cao. Khi sang bờ bên kia, Vinh chợt phát hiện chiếc túi đựng bức ảnh đã rơi mất.

Không chút do dự, anh quay lại tìm. Thấy vậy, hai đồng đội liền cầm đèn pin bọc kín ánh sáng cùng tìm kiếm. Gần một giờ sau, giữa đám lá mục ven suối, họ tìm thấy chiếc túi nhỏ vẫn còn nguyên.

Vinh lau khô bức ảnh, xúc động nói:

– Cảm ơn các cậu! Với mình, đây là cả quê hương.

Sau ngày đất nước thống nhất, Vinh trở về. Điều đầu tiên anh làm là đưa bức ảnh ấy cho mẹ xem.

Bà mỉm cười, đôi mắt rưng rưng:

– Mẹ cứ nghĩ nó đã thất lạc từ lâu.

Vinh đáp:

– Có những thứ không thể để mất, vì đó là điểm tựa giúp con vượt qua những năm tháng chiến tranh.

Nhiều năm sau, bức ảnh đã úa vàng theo thời gian nhưng vẫn được gia đình đặt trang trọng trong một khung kính. Mỗi lần con cháu hỏi về tấm ảnh cũ, ông Vinh lại kể câu chuyện của những ngày hành quân gian khổ, về tình đồng đội đã cùng nhau tìm lại một kỷ vật tưởng chừng rất nhỏ bé.

Ông thường nói:

– Trong chiến tranh, người lính mang theo nhiều thứ: ba lô, súng đạn, lương thực. Nhưng thứ nặng nhất lại là nỗi nhớ quê hương và tình cảm dành cho gia đình. Chính tình yêu ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua gian khổ và chiến đấu đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Có lẽ vì thế mà một bức ảnh nhỏ cũng có thể trở thành hành trang quý giá theo người lính suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn