Bức Ảnh Trong Túi Áo
Giữa khói lửa 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị, một bức ảnh gia đình nhỏ đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp người lính trẻ vượt qua những giờ phút khắc nghiệt nhất.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chìm trong bom đạn không ngừng nghỉ. Đất đá bị cày xới, công sự bị san phẳng, nhưng những người lính vẫn bám trụ từng mét chiến hào.
Ông Nguyễn Văn Dũng khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày nhập ngũ, mẹ ông đã đưa cho ông một bức ảnh gia đình chụp vội: trong ảnh là mẹ, em gái và ông đứng bên hiên nhà.
Bà chỉ nói một câu:
“Mang theo để nhớ đường về.”
Ông Dũng gấp bức ảnh nhỏ lại, cất vào túi áo ngực, nơi gần tim nhất.
Trong những ngày chiến đấu ở Thành cổ, có lúc bom nổ rung chuyển cả mặt đất, có lúc mưa đạn kéo dài không dứt, ông chỉ cần chạm tay vào túi áo là thấy lòng mình bình tĩnh hơn.
Một đêm, sau trận pháo kích dữ dội, ông và đồng đội phải trú tạm trong một hố cá nhân nhỏ. Người mệt lả, người bị thương, không ai nói gì.
Ông Dũng lặng lẽ lấy bức ảnh ra, dưới ánh đèn mờ, nhìn thật lâu rồi đưa cho người bên cạnh xem.
Người đồng đội trẻ nhận lấy, im lặng một lúc rồi nói:
“Nhà mình cũng giống vậy…”
Từ đó, bức ảnh được chuyền tay nhau trong hầm. Mỗi người nhìn một lúc rồi lại cẩn thận trả về túi áo ông Dũng.
Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng như có thêm một điều để bám vào.
Trong một lần chuyển vị trí, ông bị mảnh đất đá văng trúng ngực. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là sờ túi áo.
Bức ảnh vẫn còn, hơi nhàu nhưng nguyên vẹn.
Ông thở nhẹ:
“Vậy là mình còn đường về…”
Nhiều năm sau ngày hòa bình, ông trở lại Quảng Trị. Đứng giữa Thành cổ, ông mở lại bức ảnh cũ đã phai màu.
Trong ảnh, nụ cười của mẹ vẫn như ngày nào.
Ông nói nhỏ:
“Con đã mang mẹ theo suốt những ngày khó khăn nhất.”
Bức ảnh trong túi áo năm ấy là biểu tượng của tình thân, niềm tin và sức mạnh tinh thần của người lính tại Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng thời hoa lửa.



