BỨC ẢNH TRONG TÚI ÁO
Tôi từng có một tấm ảnh.
Ảnh một cô gái mặc áo nâu đứng trước cổng nhà.
Cô ấy tên Mai.
Là người tôi thương trước ngày nhập ngũ.
Ngày tôi lên đường, Mai không khóc.
Cô chỉ nói:
“Anh đi rồi nhớ viết thư.”
Tôi đáp:
“Anh sẽ viết.”
Tôi giữ lời.
Nhưng có những bức thư viết xong lại không gửi được.
Trong những năm chiến tranh, tôi thường lấy tấm ảnh ra xem.
Mỗi khi đơn vị nghỉ, tôi lại lấy ảnh ra lau.
Anh em trong đơn vị trêu:
“Bao giờ hòa bình cưới nhé!”
Tôi cười:
“Nhất định.”
Một lần, người chỉ huy nhìn thấy tấm ảnh.
Ông hỏi:
“Người yêu à?”
Tôi gật.
Ông cười:
“Giữ cẩn thận. Sau này còn có cái mà kể với con cháu.”
Tôi không biết rằng câu nói ấy sau này trở thành kỷ niệm tôi nhớ mãi.
Một ngày, ba lô của tôi bị rách.
Tôi tháo hết đồ ra.
Tấm ảnh bị ướt.
Tôi loay hoay mãi mới hong khô được.
Khuôn mặt Mai bị nhòe mất một góc.
Tôi buồn cả ngày.
Một đồng đội thấy vậy liền bảo:
“Ảnh hỏng thì về chụp lại.”
Tôi cười.
“Ừ.”
Tôi cứ nghĩ đơn giản như vậy.
Sau ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê.
Tôi tìm đến nhà Mai.
Nhưng căn nhà đã đổi chủ.
Hỏi người làng mới biết gia đình cô đã chuyển đi từ lâu.
Tôi không biết cô ở đâu.
Nhiều năm sau, tôi mới gặp lại Mai.
Cô đã có gia đình.
Tôi cũng đã có vợ con.
Chúng tôi ngồi uống trà.
Không ai nói về chuyện ngày xưa.
Trước khi chia tay, Mai hỏi:
“Anh còn giữ tấm ảnh không?”
Tôi lấy ví ra.
Tấm ảnh đã cũ đến mức gần như không còn nhìn rõ.
Mai nhìn nó rất lâu.
Rồi cô cười:
“Anh giữ thật à?”
Tôi nói:
“Ừ.”
Cô trả lại.
“Thôi, anh giữ đi.”
Tôi hỏi:
“Để làm gì?”
Mai đáp:
“Để nhớ rằng chúng ta đã từng có một thời tuổi trẻ.”
Đến bây giờ, tôi vẫn giữ tấm ảnh ấy.
Không phải để tiếc nuối.
Mà để nhớ rằng tuổi trẻ của chúng tôi đã từng đi qua chiến tranh như thế.



