Bức ảnh trong túi áo người lính biển
Câu chuyện kể về chiến sĩ hải quân Nguyễn Văn Hòa, một thành viên của những con tàu không số trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Giữa những chuyến hải trình đầy hiểm nguy, anh luôn mang theo một bức ảnh gia đình trong túi áo. Bức ảnh nhỏ bé ấy đã trở thành nguồn động viên giúp anh vượt qua sóng gió, hoàn thành nhiệm vụ và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Năm 1968.
Cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Trên đất liền, bộ đội chiến đấu ở khắp các chiến trường.
Ngoài biển khơi, những con tàu không số vẫn âm thầm vượt sóng, vận chuyển vũ khí và hàng hóa chi viện cho miền Nam.
Trong số những thủy thủ trẻ khi ấy có Nguyễn Văn Hòa.
Anh quê ở Hải Phòng.
Sinh ra trong một gia đình làm nghề đánh cá.
Từ nhỏ, Hòa đã quen với vị mặn của biển và tiếng sóng vỗ suốt ngày đêm.
Khi đất nước cần, anh tình nguyện gia nhập lực lượng hải quân.
Trước ngày lên tàu làm nhiệm vụ, gia đình chụp chung với nhau một tấm ảnh nhỏ.
Trong ảnh có cha mẹ, em gái và Hòa đứng giữa.
Tấm ảnh đen trắng đơn sơ nhưng chứa đựng biết bao yêu thương.
Mẹ anh cẩn thận đặt bức ảnh vào tay con trai rồi dặn:
– Đi đâu thì đi, nhớ giữ gìn sức khỏe và nhớ đường về nhà con nhé.
Hòa mỉm cười gật đầu.
Anh không biết rằng bức ảnh ấy sẽ theo mình suốt những năm tháng chiến tranh.
Những chuyến hải trình của tàu không số luôn đầy hiểm nguy.
Để giữ bí mật, tàu thường đi vào ban đêm.
Ban ngày phải ngụy trang giữa biển khơi.
Nhiều lần tàu gặp bão lớn.
Sóng biển cao như những bức tường khổng lồ.
Con tàu nhỏ bé chao đảo dữ dội.
Có đêm mưa gió kéo dài suốt nhiều giờ.
Nước biển tràn cả lên boong tàu.
Các thủy thủ phải thay nhau tát nước và giữ cho tàu không bị lật.
Trong những lúc khó khăn ấy, Hòa thường lấy bức ảnh gia đình ra nhìn.
Dưới ánh đèn dầu mờ nhạt, gương mặt cha mẹ hiện lên thân thuộc.
Mỗi lần như vậy, anh lại có thêm nghị lực.
Một lần, tàu của Hòa nhận nhiệm vụ vận chuyển vũ khí vào một bến bí mật ở miền Nam.
Chuyến đi diễn ra đúng vào mùa biển động.
Con tàu vừa phải tránh bão, vừa phải đề phòng sự truy đuổi của đối phương.
Một đêm, khi còn cách điểm đến không xa, tàu phát hiện có tàu tuần tra địch xuất hiện.
Cả con tàu lập tức chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Không khí căng thẳng bao trùm.
Mọi người đều hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến nhiệm vụ thất bại.
Hòa đứng ở vị trí quan sát.
Trong túi áo ngực, bức ảnh gia đình vẫn nằm yên.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào nó.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.
Anh nghĩ đến lời mẹ dặn năm nào.
Và anh tự nhủ phải hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá.
Nhờ sự bình tĩnh và mưu trí của toàn bộ thủy thủ đoàn, con tàu cuối cùng cũng cập bến an toàn.
Số hàng được bàn giao đầy đủ cho lực lượng cách mạng.
Khi nhiệm vụ kết thúc, mọi người ôm chầm lấy nhau trong niềm vui.
Hòa lặng lẽ nhìn ra biển.
Những con sóng vẫn nối tiếp nhau dưới ánh trăng.
Anh biết rằng phía trước còn rất nhiều chuyến đi gian nan.
Nhưng anh chưa bao giờ hối hận vì đã lựa chọn con đường này.
Năm tháng trôi qua.
Hòa tiếp tục tham gia nhiều chuyến vận tải bí mật khác.
Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa biển khơi.
Mỗi lần tiễn biệt họ, anh càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình và tình đồng đội.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất.
Khi nghe tin chiến thắng, Hòa đang ở một đơn vị ven biển.
Anh lặng người vài giây.
Rồi lấy bức ảnh gia đình ra ngắm thật lâu.
Đôi mắt anh đỏ hoe.
Cuối cùng, ngày mà biết bao người mong đợi cũng đã đến.
Sau chiến tranh, Hòa trở về quê hương.
Cha mẹ anh đã già đi nhiều.
Em gái năm nào cũng đã trưởng thành.
Trong bữa cơm đoàn tụ đầu tiên, Hòa lấy từ chiếc túi cũ ra bức ảnh đã ngả màu thời gian.
Các góc ảnh đã sờn.
Mặt sau còn in những vết nước biển.
Nhưng nó vẫn nguyên vẹn.
Người mẹ cầm bức ảnh trên tay, xúc động nói:
– Nó đã cùng con đi qua cả cuộc chiến rồi.
Hòa khẽ gật đầu.
Đối với anh, đó không chỉ là một tấm ảnh.
Đó là gia đình.
Là quê hương.
Là nguồn sức mạnh giúp anh vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.
Nhiều năm sau, bức ảnh ấy được đặt trong khung kính nhỏ trên bàn làm việc của ông Hòa.
Mỗi khi nhìn vào đó, ông lại nhớ đến những con tàu không số lặng lẽ vượt biển đêm.
Nhớ những người đồng đội quả cảm.
Nhớ tuổi trẻ đã gửi lại giữa sóng gió và khói lửa chiến tranh.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Hòa và bức ảnh trong túi áo người lính biển là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển. Họ đã âm thầm cống hiến, đối mặt với hiểm nguy để góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc. Và giữa những năm tháng hoa lửa ấy, tình yêu gia đình luôn là ngọn lửa ấm áp giúp họ vững vàng tiến về phía trước.



