Bức Điện Mật Dưới Lớp Bùn Đê
Câu chuyện kể về một người giao liên vùng đồng bằng Bắc Bộ trong những năm chiến tranh phá hoại ác liệt. Giữa đêm mưa lũ và bom đạn, một bức điện mật bị chôn vùi dưới lớp bùn đê đã được tìm lại kịp thời, góp phần cứu cả một vùng khỏi nguy cơ vỡ đê.
Năm 1972, Nam Định là một trong những địa bàn bị đánh phá dữ dội. Máy bay Mỹ thường xuyên ném bom vào đê điều nhằm gây ngập lụt, phá hoại hậu phương miền Bắc.
Phan Văn Hùng khi ấy là nhân viên bưu điện xã, đồng thời làm giao liên chuyển công văn khẩn giữa xã và huyện. Công việc của ông gắn liền với những con đường đê dài, lầy lội và đầy nguy hiểm.
Một đêm đầu mùa mưa, ông nhận một bức điện mật từ huyện gửi về xã, yêu cầu điều động lực lượng gia cố một đoạn đê vừa bị nứt do bom.
Ông vội lên đường ngay trong đêm. Trời mưa xối xả, gió thổi mạnh khiến mặt đê trơn trượt như bôi mỡ.
Khi đi qua đoạn đê gần cánh đồng Cổ Lễ, một trận bom bất ngờ dội xuống. Đất đá tung lên, cả đoạn đê rung chuyển dữ dội.
Ông Hùng bị hất ngã xuống rãnh nước. Bức điện mật bị rơi khỏi túi áo và bị bùn đất cuốn trôi ngay sau đó.
Khi máy bay rút đi, ông hoảng hốt quay lại tìm nhưng trời tối, nước ngập và bùn dày khiến việc tìm kiếm gần như vô vọng.
Nếu không có bức điện, lực lượng địa phương sẽ không biết chính xác vị trí nguy hiểm của tuyến đê.
Không bỏ cuộc, ông cùng vài dân quân dùng tay bới từng lớp bùn trong mưa lạnh.
Sau gần một giờ, ông tìm thấy tờ điện đã thấm nước, dính đầy bùn nhưng vẫn đọc được nội dung chính.
Ngay trong đêm, lực lượng cứu đê được huy động đến vị trí nguy cấp, kịp thời gia cố trước khi nước lũ dâng cao.
Sau này, ông Hùng vẫn giữ lại bản điện mật ấy, dù chữ đã nhòe gần hết. Ông nói đó là “tờ giấy nặng nhất đời mình” vì nó chứa cả trách nhiệm với một vùng quê.



