BỨC HUYẾT HỌA VÀ ĐÔI MẮT ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG: BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI HỌA SĨ MẶC ÁO LÍNH!
Lịch sử mỹ thuật và lịch sử chiến tranh Việt Nam có lẽ chưa bao giờ chứng kiến một khoảnh khắc nào bi tráng đến thế: Một người lính bị thương nát cả hai hốc mắt, giữa lằn ranh sinh tử đã dùng chính những giọt máu đang tuôn rơi trên mặt mình để vẽ chân dung lãnh tụ! Đó là huyền thoại mang tên Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng.
BỨC TRANH ĐƯỢC VẼ BẰNG MÁU VÀ NIỀM TINSinh ra tại miền quê gió Lào cát trắng Quảng Bình, chàng thanh niên Lê Duy Ứng mang theo cả cây cọ và cây súng bước vào những năm tháng chống Mỹ khốc liệt nhất. Ngày 28/4/1975, ngay tại cửa ngõ Sài Gòn, khi chiến thắng chỉ còn cách vài bước chân, ông trúng đạn pháo và bị thương cực nặng, đôi mắt gần như hỏng hoàn toàn. Giữa cơn đau xé thịt và bóng tối đang dần bủa vây, người chiến sĩ ấy đã lấy ngón tay thấm dòng máu đang chảy từ đôi mắt mình, vẽ lên nền cờ đỏ sao vàng chân dung Bác Hồ cùng dòng chữ rúng động tâm can: "Ánh sáng niềm tin, con nguyện dâng cả mắt mình cho Tổ quốc".
ÁNH SÁNG TỪ TRONG BÓNG TỐIBức huyết họa ấy không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là biểu tượng tột cùng của sự tận hiến và lòng trung thành tuyệt đối với non sông. Tỉnh lại sau chiến tranh với thương tật lên tới 91% (thương binh 1/4), ông chìm trong bóng tối. Nhưng kẻ thù có thể cướp đi đôi mắt, chứ không thể cướp đi ánh sáng trong tâm hồn người cộng sản. Bằng nghị lực phi thường, ông tiếp tục nặn tượng, vẽ tranh trong bóng tối, để lại cho đời hàng ngàn tác phẩm mang đậm hơi thở của chiến trường và tình đồng chí.
TỰ HÀO TINH THẦN TÀN NHƯNG KHÔNG PHẾNăm 2013, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chuyện người giữ nước xin nghiêng mình kính cẩn trước Đại tá, Họa sĩ Lê Duy Ứng. Hình ảnh người lính mù dùng máu vẽ niềm tin sẽ mãi mãi là ngọn đuốc rực sáng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá thiêng liêng của độc lập, tự do!


