Bức thư chưa gửi
Trong trận chiến ác liệt, Thắng hy sinh trên tay Nam. Hòa bình về, Nam tìm đến nhà bạn ở quê. Thấy người mẹ già mù lòa đang mòn mỏi ngóng con, Nam không nỡ nói sự thật. Anh nghẹn ngào nắm tay bà, tự nhận mình là Thắng đã trở về. Suốt phần đời còn lại, Nam thay bạn phụng dưỡng mẹ, giữ trọn lời thề đồng đội.
Trong một hầm chữ A chật hẹp bên vách núi Trường Sơn, tiếng pháo cầm canh nổ đanh gọn phía xa. Nam và Thắng ngồi tựa lưng vào nhau, chia nhau mẩu lương khô cuối cùng.
Nam rút từ túi áo ngực ra một mảnh giấy đã sờn mép, nhòe đi vì mồ hôi. Đó là lá thư anh viết cho mẹ ở quê nhà Thái Bình, kể về mùa gặt năm nay chắc mẹ vất vả lắm, kể rằng anh vẫn khỏe và "ngoài này yên bình lắm, mẹ đừng lo". Thắng nhìn bạn, cười hiền: "Hết đợt cao điểm này, tao với mày xin phép đơn vị cho về thăm nhà một chuyến nhé?".Đêm đó, lệnh hành quân gấp. Đơn vị phải vượt qua cao điểm 601 để chi viện cho cánh quân phía Nam. Tiếng bom gầm rú xé toạc màn đêm. Giữa làn mưa đạn, Nam thấy Thắng ngã xuống sau một tiếng nổ chát chúa. Anh lao đến, đôi tay run rẩy ôm lấy đồng đội. Thắng không nói được gì, chỉ yếu ớt đẩy nhẹ bàn tay vào túi áo của Nam, nơi có bức thư dở dang, rồi lịm đi.Chiến tranh kết thúc, Nam trở về với một vết sẹo dài trên cánh tay và một tâm hồn mang nặng ký ức. Anh tìm về địa chỉ nhà Thắng ở một vùng quê nghèo miền Trung. Mẹ Thắng đã già, mắt mờ đi vì ngóng con.Nam không đủ can đảm nói rằng con trai bà đã nằm lại nơi đại ngàn. Anh trao cho bà lá thư năm ấy – lá thư mà anh đã viết tiếp bằng nét chữ cố gắng sao cho giống Thắng nhất. Trong thư, "Thắng" nói rằng mình được phân công công tác đặc biệt ở biên giới, rất lâu mới có thể liên lạc.Mỗi năm một lần, Nam vẫn đều đặn gửi về những lá thư và một ít tiền tiết kiệm, đóng vai người con phương xa của bà cụ. Với Nam, chiến tranh có thể cướp đi sinh mạng, nhưng không bao giờ tiêu diệt được lời hứa giữa những người lính.



