BỨC THƯ CHƯA GỬI
Bức thư chưa gửi
Năm 1971, ở một đơn vị nhỏ trên tuyến đường Trường Sơn, Hùng – một người lính trẻ – có thói quen viết thư mỗi tối.
Anh viết cho Mai.
Mai là cô gái cùng làng, người đã tiễn anh ra đi trong một buổi chiều đầy gió. Hôm đó, cô chỉ nói một câu rất nhỏ:
“Anh nhớ về…”
Chỉ ba chữ thôi, nhưng Hùng mang theo suốt những năm tháng chiến tranh.
Ở chiến trường, bom đạn không ngừng. Có những đêm, Hùng vừa viết thư vừa phải nằm rạp xuống đất vì tiếng máy bay gầm rú.
Anh viết rất nhiều, nhưng gửi được rất ít.
Có lá thư viết xong, anh gấp lại, cất trong túi áo:
“Để khi nào yên hơn sẽ gửi.”
Nhưng chiến tranh thì chẳng bao giờ “yên hơn”.
Một lần, đơn vị chuẩn bị chuyển vị trí. Hùng lôi những lá thư cũ ra đọc lại. Giấy đã ngả vàng, chữ có chỗ nhòe đi vì mưa rừng.
Trong một lá thư, anh viết:
“Mai à, nếu chiến tranh kết thúc, anh sẽ về. Nếu anh không về… thì em cũng đừng chờ.”
Anh đọc xong, lặng người. Rồi khẽ gấp lại, như sợ chính mình nghe thấy điều đó.
Một buổi sáng, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.
Trước khi đi, Hùng để lại tất cả những lá thư chưa gửi trong ba lô, gửi nhờ một người bạn:
“Nếu tớ không quay lại… gửi giúp tớ.”
Người bạn chỉ gật đầu, không nói gì.
Chiến tranh kết thúc.
Nhưng Hùng… không trở về.
Vài tháng sau, ở một ngôi làng nhỏ, Mai nhận được một bọc thư.
Cô mở ra, từng lá một.
Có lá chỉ viết vài dòng.
Có lá dài đến mấy trang.
Có lá dính cả vết bùn, vết máu đã khô.
Cô đọc từ sáng đến chiều. Không khóc. Chỉ ngồi rất lâu, như đang nghe lại giọng nói của một người ở rất xa.
Ở lá thư cuối cùng, Hùng viết:
“Anh không biết khi nào thư này đến được tay em. Nhưng nếu em đang đọc nó, nghĩa là anh đã đi qua những ngày khó khăn nhất mà vẫn nghĩ về em.”
Mai gấp lá thư lại, đặt lên ngực.
Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre – giống hệt buổi chiều năm nào.
Nhiều năm sau, người ta vẫn thấy Mai giữ một chiếc hộp nhỏ.
Trong đó không có gì ngoài những lá thư cũ.
Không ai hỏi.
Và cô cũng không kể.
Chỉ có những dòng chữ đã cũ – nhưng tình cảm thì chưa bao giờ cũ.
Chiến tranh kết thúc.
Một buổi chiều, Mai vẫn ngồi trước hiên nhà, trên tay là lá thư cuối cùng của Hùng. Cô đã đọc nó không biết bao nhiêu lần, đến mức thuộc lòng từng dòng chữ.
Gió thổi nhẹ qua hàng tre.
Bỗng có tiếng bước chân dừng lại trước cổng.
Mai ngẩng lên.
Một người đàn ông gầy, nước da sạm nắng, đứng lặng. Trên vai anh là chiếc ba lô cũ. Ánh mắt ấy… quen đến nghẹn lòng.
Mai đứng dậy, tay run run.
“...Hùng?”
Người đàn ông mỉm cười, giọng khàn đi vì xúc động:
“Anh đây.”
Hóa ra hôm đó, Hùng không hy sinh.
Chiếc xe của anh trúng bom, anh bị thương nặng và lạc đơn vị. Sau đó, anh được người dân cứu, rồi chuyển qua nhiều nơi điều trị. Khi khỏe lại, chiến tranh đã gần kết thúc, việc liên lạc hoàn toàn mất dấu.
Anh đã tìm đường về… nhưng mất rất lâu.
Mai không hỏi thêm gì nữa.
Cô chỉ bước lại gần.
Những lá thư rơi xuống đất lúc nào không hay.
Hùng nhìn thấy, cúi xuống nhặt lên, khẽ cười:
“Em đọc hết rồi à?”
Mai gật đầu, nước mắt rơi lúc nào không biết:
“Em đã chờ… nhưng không nghĩ là còn được gặp lại.”
Hùng nắm tay cô, bàn tay vẫn còn những vết sẹo cũ:
“Anh đã hứa… là sẽ về.”
Chiều hôm đó, căn nhà nhỏ lần đầu tiên rộn tiếng cười sau nhiều năm.
Chiếc hộp đựng thư vẫn được giữ lại, nhưng không còn là kỷ vật của nỗi nhớ, mà trở thành chứng nhân cho một tình yêu đã đi qua chiến tranh mà vẫn còn nguyên vẹn.
Ngoài sân, hàng tre vẫn đung đưa trong gió.
Chỉ khác một điều…
Lần này, họ không còn phải chờ đợi nữa.



