“Bức thư chưa gửi”
Một nữ thanh niên xung phong giữ lại bức thư chưa kịp gửi cho người yêu trước ngày hy sinh. Nhiều năm sau, bức thư ấy được tìm thấy như một lời nhắn từ quá khứ.
Tôi là Trần Thị Mai, từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm ấy, bom rơi nhiều đến mức đất đá cũng không kịp lắng xuống. Chúng tôi sống trong những hầm đất, ăn vội, ngủ vội, và luôn sẵn sàng lao ra san lấp hố bom bất cứ lúc nào.
Trong ba lô của tôi, luôn có một bức thư.
Tôi viết cho Tuấn — người yêu tôi ở quê. Lá thư được viết vào một đêm hiếm hoi không có tiếng máy bay. Tôi kể cho anh nghe về rừng, về những người đồng đội, và cả nỗi nhớ.
Nhưng tôi chưa kịp gửi.
Hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp: thông đường trước bình minh. Bom vừa dứt, chúng tôi lao ra.
Tôi nhớ rõ ánh lửa còn âm ỉ dưới mặt đường.
“Mai, nhanh lên!” — tiếng đồng đội gọi.
Tôi cúi xuống xúc từng xẻng đất. Bỗng một tiếng rít xé không khí.
Bom nổ.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong hầm cứu thương. Mọi thứ mờ đi. Tôi hỏi về những người khác.
Không ai trả lời.
Tôi đưa tay sờ vào ba lô.
Bức thư vẫn còn đó.
Nhưng tôi biết, mình sẽ không bao giờ có cơ hội gửi nó nữa.
Nhiều năm sau, người ta tìm thấy chiếc ba lô của tôi trong một lần đào lại tuyến đường cũ. Bức thư đã ố vàng, nhưng vẫn đọc được.
Người ta gửi nó về quê.
Tuấn nhận được, khi anh đã trở thành một người lính già.
Anh không khóc.
Chỉ lặng lẽ gấp bức thư lại, đặt lên bàn thờ.



