Bức Thư Chưa Gửi
Câu chuyện kể về những người làm công tác quân y trong thời chiến. Giữa thiếu thốn và bom đạn, họ vẫn tận tụy cứu chữa thương binh và giữ trong lòng những ước mơ giản dị về gia đình, về ngày hòa bình.
Bà Nguyễn Thị Mai nhớ lại rằng vào năm 1972, bà là một y tá trẻ làm việc tại một trạm quân y nhỏ nằm sâu trong rừng Trường Sơn. Trạm chỉ là vài căn hầm lợp lá, đủ chỗ để chăm sóc những thương binh từ mặt trận chuyển về.
Mỗi ngày, bà và các đồng đội phải làm việc gần như không nghỉ. Khi thì băng bó vết thương, khi thì nấu thuốc, có lúc lại phải chạy ra ngoài đón thương binh giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Trong trạm quân y có một người lính trẻ tên Hoàng Văn Dũng, mới 20 tuổi. Anh bị thương ở chân trong một trận đánh và phải nằm điều trị khá lâu.
Những ngày nằm viện, Dũng thường nhờ bà Mai đọc giúp những bức thư anh viết cho gia đình. Vì tay anh còn yếu nên chữ viết run run, có chỗ khó đọc.
Một lần, Dũng nói với bà Mai:
“Chị Mai giữ giúp em bức thư này nhé. Khi nào em khỏe lại rồi gửi.”
Bức thư được gấp cẩn thận, bỏ vào một chiếc phong bì nhỏ.
Nhưng không lâu sau đó, trong một lần đơn vị hành quân tiếp, Dũng bị tái phát vết thương và sức khỏe yếu dần. Trước khi rời trạm quân y, anh chỉ kịp nhờ bà Mai giữ lại lá thư ấy.
Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau, bà Mai khi dọn lại những kỷ vật cũ đã tìm thấy bức thư chưa từng được gửi đi. Trong thư, Dũng viết rất giản dị:
“Con ở xa nhà nhưng vẫn khỏe. Con nhớ mẹ và em nhiều lắm. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về trồng lại vườn chuối sau nhà.”
Đọc lại những dòng chữ ấy, bà Mai lặng đi rất lâu.
Bà vẫn giữ bức thư ấy như một kỷ vật của thời chiến. Đối với bà, đó không chỉ là một lá thư, mà còn là ước mơ giản dị của một người lính trẻ trong những năm tháng đầy bom đạn.


