Bài viết

Bức thư chưa kịp gửi”

Một bức thư viết vội giữa chiến trường có thể chỉ chứa vài dòng ngắn ngủi, nhưng lại mang theo cả nỗi nhớ quê hương, tình yêu gia đình và niềm tin vào ngày hòa bình.

Quảng Ngãi21/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, bà Trần Thị Lan tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ.

Công việc của bà và đồng đội là mở đường, vận chuyển lương thực, tải thương và bảo đảm giao thông cho các đơn vị bộ đội. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng luôn phải đối mặt với bom đạn và hiểm nguy.

Trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, bà thường viết thư về cho gia đình. Những lá thư ấy không kể nhiều về gian khổ. Bà chỉ viết rằng mình vẫn khỏe, vẫn hoàn thành nhiệm vụ và mong gia đình yên tâm.

Có một bức thư bà đã viết nhưng chưa kịp gửi. Trong thư, bà kể nhớ mẹ, nhớ quê và mong ngày đất nước hòa bình để được trở về.

Bức thư ấy sau nhiều năm vẫn được bà giữ lại như một kỷ vật của tuổi trẻ.

Nhìn lại những năm tháng ấy, bà Lan nói rằng điều bà tự hào nhất không phải mình đã làm được điều gì lớn lao, mà là đã được sống trong một thế hệ biết đặt vận mệnh đất nước lên trên những mong muốn riêng của bản thân.

Bức thư chưa kịp gửi trở thành một phần ký ức của thời hoa lửa – nơi những con người bình dị đã âm thầm cống hiến tuổi xuân cho ngày mai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn