Khác

BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI

Nghệ An04/08/2026Xã Bảo Ái (Đoàn xã Bảo Ái)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, những đoàn xe vẫn ngày đêm nối đuôi nhau chở lương thực, vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam. Bom đạn của kẻ thù không ngừng trút xuống, nhưng ý chí của những người lính trẻ vẫn chưa bao giờ lùi bước.

Trong đơn vị vận tải hôm ấy có một chiến sĩ trẻ tên Lâm, vừa tròn hai mươi tuổi. Quê Lâm ở một vùng quê ven sông thuộc tỉnh Nghệ An. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh một chiếc khăn tay tự thêu và dặn:

"Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ quê. Chỉ mong ngày thắng lợi, cả nhà mình lại được sum họp."

Chiếc khăn ấy Lâm luôn cất trong túi áo ngực như mang theo hơi ấm của mẹ.

Một buổi chiều, sau khi hoàn thành nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa, Lâm ngồi bên ánh đèn dầu viết thư về cho gia đình. Anh kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị luôn đoàn kết, mọi người đều quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ. Cuối thư, anh viết:

"Mẹ đừng lo cho con. Khi nào đất nước thống nhất, con sẽ về giúp mẹ cấy lại cánh đồng sau nhà."

Bức thư còn chưa kịp gấp lại thì còi báo động vang lên.

Máy bay địch xuất hiện.

Bom trút xuống dữ dội.

Cả đơn vị nhanh chóng cơ động bảo vệ xe và hàng hóa.

Giữa khói lửa mịt mù, một chiếc xe chở đạn bị trúng bom, bốc cháy dữ dội. Nếu ngọn lửa lan tới thùng đạn, hậu quả sẽ vô cùng lớn.

Không kịp suy nghĩ, Lâm cùng vài đồng đội lao vào dập lửa. Họ dùng cát, chăn ướt và tất cả những gì có trong tay để ngăn ngọn lửa.

Đúng lúc ấy, một quả bom khác phát nổ rất gần.

Đồng đội chỉ kịp nhìn thấy Lâm đẩy một người bạn ra khỏi vùng nguy hiểm trước khi chính mình bị sức ép của vụ nổ hất ngã.

Khi trận bom kết thúc, chiếc xe chở đạn vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng Lâm đã mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng Trường Sơn.

Trong ba lô của anh, đồng đội tìm thấy bức thư còn dang dở, chưa kịp gửi về quê.

Người Chính trị viên lặng lẽ gấp lá thư lại, cẩn thận cho vào phong bì và nhiều tháng sau đã mang tận tay người mẹ của Lâm.

Bà run run mở thư.

Những dòng chữ quen thuộc hiện lên trước mắt.

Nước mắt bà rơi xuống từng trang giấy.

Bà biết con mình sẽ không bao giờ trở về nữa.

Nhưng bà cũng hiểu rằng chính sự hy sinh của con và hàng triệu người lính khác đã góp phần đem lại ngày hòa bình cho đất nước.

Ba năm sau, mùa xuân năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Ngày đất nước thống nhất, mẹ của Lâm lặng lẽ mang theo chiếc khăn tay ngày nào ra thắp hương trước bàn thờ con trai.

Bà mỉm cười trong nước mắt:

"Con đã giữ trọn lời hứa với Tổ quốc."

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng Trường Sơn đã xanh trở lại. Nhưng câu chuyện về bức thư chưa kịp gửi vẫn được nhiều người kể lại như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng những ước mơ còn dang dở của biết bao người lính.

Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần biết trân trọng cuộc sống hòa bình, ra sức học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã viết nên bản hùng ca "Thời hoa lửa" của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn