Bức Thư Chưa Kịp Gửi (3)
Giữa những năm tháng chiến tranh gian khó, một bức thư viết vội đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ về tình đồng đội và những lời hẹn chưa kịp hoàn thành.
Năm 1970, ông Trần Đức Phong khi ấy là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ bảo đảm đường hành quân qua một khu vực rừng núi miền Trung. Đơn vị của ông thường xuyên phải làm việc ban đêm. Ban ngày tránh quan sát từ trên không, đêm xuống mới bắt đầu san đường, sửa cầu tạm, khơi thông lối đi. Trong tổ công tác có anh Bùi Văn Khánh, quê Nam Định, hơn ông Phong bốn tuổi. Anh Khánh hiền lành, chữ đẹp nhất đơn vị nên nhiều đồng đội nhờ viết thư về nhà. Một chiều cuối thu, tranh thủ giờ nghỉ hiếm hoi, anh Khánh ngồi bên gốc cây viết thư cho gia đình. Ông Phong đi ngang qua, nhìn thấy dòng đầu tiên: "Mẹ kính yêu, con vẫn khỏe..." Anh Khánh cười: — "Định viết xong tối nhờ xe chuyển thư." Nhưng tối hôm ấy đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn. Mọi người lên đường ngay trong đêm. Công việc kéo dài đến gần sáng. Khi trở về nơi đóng quân tạm, anh Khánh mới nhớ ra lá thư vẫn để trong túi áo. — "Mai viết tiếp vậy." — anh nói. Nhưng rồi nhiệm vụ nối tiếp nhiệm vụ. Lá thư chưa bao giờ được gửi đi. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc, trong lần gặp mặt đồng đội cũ, ông Phong mới nhận lại chiếc ba lô lưu giữ kỷ vật của đơn vị. Bên trong vẫn còn bức thư năm nào. Tờ giấy đã úa vàng. Dòng chữ cuối cùng dừng lại ở giữa trang: "Mẹ đừng lo cho con..." Ông Phong tìm về quê anh Khánh. Người mẹ năm xưa giờ tóc đã bạc trắng. Bà đón ông bằng ánh mắt lặng đi khi nhìn thấy bức thư cũ. Bà vuốt nhẹ tờ giấy như chạm vào ký ức. — "Mẹ biết nó luôn muốn mẹ yên lòng." Chiều hôm ấy, ông Phong đứng rất lâu ngoài ngõ nhỏ. Có những điều đi qua chiến tranh không thể quay trở lại. Nhưng có những tình cảm chân thành của thời hoa lửa vẫn còn ở lại, nguyên vẹn như nét chữ trên một lá thư chưa kịp gửi.



