Bức Thư Chưa Kịp Gửi
Một lá thư viết vội giữa chiến trường chưa kịp gửi đi, nhưng lại trở thành ký ức không thể phai – về tình cảm gia đình và những điều chưa kịp nói trong thời chiến.
“Tôi làm lính thông tin, suốt ngày ôm máy, kéo dây giữa rừng,” ông Minh kể. “Công việc không trực tiếp cầm súng, nhưng cũng đối mặt với hiểm nguy không kém.” Một buổi tối hiếm hoi yên tĩnh, ông ngồi dưới ánh trăng, lấy giấy ra viết thư về cho mẹ. “Đã lâu lắm rồi tôi chưa gửi thư. Tôi viết nhiều lắm… kể chuyện đơn vị, kể chuyện rừng, rồi dặn mẹ giữ sức khỏe.” Lá thư ấy chưa kịp hoàn thành thì còi báo động vang lên. Địch tập kích bất ngờ. Ông Minh vội gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo rồi lao vào vị trí. “Đêm đó dữ dội lắm. Đường dây bị đứt liên tục, tôi phải chạy đi nối lại. Bom nổ, đất đá văng khắp nơi.” Trong một lần băng qua đoạn trống, ông bị sức ép hất ngã. Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng, trận đánh kết thúc. “Việc đầu tiên tôi làm là sờ túi áo… nhưng lá thư không còn nữa.” Ông quay lại tìm, lật từng tảng đất, từng bụi cây, nhưng vô vọng. “Lúc đó tôi buồn lắm. Không phải vì tờ giấy, mà vì những lời chưa kịp nói.” Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, ông trở về quê. Mẹ ông đã mất trước ngày ông về không lâu. “Tôi đứng trước bàn thờ, cứ nghĩ mãi… giá như ngày đó lá thư đến được.” Ông im lặng một lúc, rồi nói:
“Chiến tranh không chỉ lấy đi con người, mà còn lấy đi cả những lời chưa kịp nói.” Dù lá thư đã mất, nhưng với ông Minh, những dòng chữ ấy vẫn còn nguyên – như thể chúng chưa bao giờ rời khỏi trái tim ông.



