Bài viết

“Bức thư chưa kịp gửi”

Đắk Lắk10/05/2026Trường Hà Huy Tập (Nguyễn Quách Phương Chi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, con đường Trường Sơn không chỉ là tuyến đường vận chuyển chi viện, mà còn là nơi lưu giữ biết bao câu chuyện tuổi trẻ.

Ông Nguyễn Văn Hòa kể rằng, khi ấy ông mới vừa tròn 19 tuổi. Hành trang mang theo không nhiều, chỉ có ba lô, một cây bút và vài tờ giấy thư.

Ở đơn vị, mỗi khi có thời gian nghỉ hiếm hoi, ông thường viết thư về cho mẹ ở quê. Nhưng chiến tranh khốc liệt, thư gửi đi không phải lúc nào cũng đến nơi.

Có một bức thư ông viết vào mùa mưa năm ấy, trong ánh đèn dầu leo lét giữa rừng già. Trong thư, ông kể về những đêm hành quân, về tiếng suối chảy, về những đồng đội cùng tuổi đang sống và chiến đấu bên nhau.

Nhưng bức thư ấy… đã không kịp gửi.

Một trận bom trút xuống gần nơi đóng quân. Đơn vị phải di chuyển gấp trong đêm. Ba lô bị thất lạc, trong đó có cả bức thư còn dang dở.

Nhiều năm sau hòa bình, khi trở lại Trường Sơn trong một chuyến tri ân, ông Hòa bất ngờ tìm thấy một chiếc hộp kim loại cũ. Bên trong là vài trang giấy đã ố vàng – chính là bản thảo bức thư năm xưa.

Chữ vẫn còn đó, chỉ nhòe đi theo thời gian.

Ông đứng lặng rất lâu. Không đọc hết, chỉ khẽ nói:
“Thư này… gửi muộn quá rồi, nhưng may là vẫn còn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn