“Bức thư chưa kịp gửi”
“Bức thư chưa kịp gửi”
Tại một xã nhỏ thuộc huyện Hương Khê, có một người phụ nữ vẫn giữ gìn cẩn thận một phong thư đã ngả màu theo năm tháng, mép giấy sờn đi vì được mở ra rồi gấp lại quá nhiều lần. Đó là lá thư chị viết cho chồng vào những ngày anh đang ở chiến trường, khi đứa con đầu lòng vừa chập chững biết đi, mỗi bước còn loạng choạng nhưng đã biết gọi “ba” trong những buổi chiều vắng.
Chị đã ngồi dưới ngọn đèn dầu, nắn nót từng dòng chữ, kể cho anh nghe về mùa lúa năm đó được mùa, về con đường làng vừa được đắp lại, về tiếng cười của con mỗi khi nghe tiếng gà gáy sáng. Chị còn viết cả những điều nhỏ bé nhất, như bữa cơm hôm nay có món anh thích, như chiếc áo anh để lại vẫn còn mùi quen thuộc. Cuối thư, chị dừng bút rất lâu rồi mới viết: “Anh về sớm nhé, mẹ con em đợi.”
Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi đi.
Chiều hôm đó, khi chị còn đang tìm người nhờ chuyển thư, thì giấy báo tử được mang tới. Mọi thứ dừng lại trong khoảnh khắc, như thể thời gian đã khép lại ngay ở dòng chữ cuối cùng chưa kịp khô mực. Từ ngày ấy, phong thư không còn địa chỉ để gửi đi nữa. Nó không bị xé bỏ, cũng không được gửi nhầm, mà được cất vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt nơi góc tủ, như giữ lại một điều gì đó chưa kịp đến đích.
Nhiều năm trôi qua, mỗi lần nhớ chồng, chị lại mở hộp, lấy lá thư ra đọc chậm rãi, từng chữ một. Có những đoạn chị đọc rất khẽ, như sợ làm vỡ đi điều gì mong manh còn sót lại, có những đoạn lại dừng rất lâu, mắt nhìn xa xăm, như đang chờ một người nào đó ở phía bên kia sẽ nghe thấy.
Đứa con lớn lên cùng câu chuyện về một lá thư chưa từng được gửi. Có lần, nó hỏi: “Sao mẹ không gửi đi, biết đâu… ba nhận được?” Chị khẽ cười, nụ cười vừa hiền vừa buồn, rồi nói rất nhẹ: “Vì người nhận… không còn địa chỉ.”
Nhưng từ đó, mỗi năm đến ngày giỗ cha, đứa con lại xin mẹ được đọc lá thư ấy một lần. Nó đọc chậm, rõ từng chữ, như thể đang thay mẹ gửi đi điều đã lỡ dở từ rất lâu. Và trong những khoảnh khắc ấy, người ta có cảm giác rằng lá thư cuối cùng rồi cũng đã đến nơi — không phải bằng con đường bưu điện, mà bằng ký ức, bằng tình thương, và bằng những điều không bao giờ mất đi.



