Cựu Thanh niên xung phong

Bức Thư Chưa Kịp Gửi

Một kỷ niệm xúc động trong những năm chiến tranh, khi tình đồng đội và tình cảm gia đình trở thành nguồn sức mạnh lớn nhất cho người lính trẻ giữa khói lửa.

Lai Châu13/03/2026Vũ Thị Hương Lý (Trường MN số 1 Tân Uyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Minh Quang, nhập ngũ năm 1969 khi vừa tròn mười chín tuổi. Đơn vị của tôi đóng quân ở một khu rừng rậm gần biên giới. Cuộc sống lúc đó rất thiếu thốn, nhưng tình đồng đội thì chưa bao giờ vơi.

Trong trung đội tôi có một người bạn thân tên Phạm Văn Dũng. Dũng ít nói, nhưng rất chăm viết thư về cho mẹ ở quê. Mỗi tối khi rảnh, cậu ấy lại lấy cuốn sổ nhỏ ra viết.

Một hôm, Dũng nói với tôi:

“Quang này, nếu có ngày tớ không về… cậu gửi giúp bức thư này cho mẹ tớ nhé.”

Tôi cười và bảo:

“Cậu nói linh tinh gì thế, đánh xong rồi cả hai đứa mình còn phải về quê cưới vợ.”

Dũng cũng cười, rồi gấp lá thư lại cẩn thận.

Vài tuần sau, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ hành quân ban đêm qua một khu đồi để tiếp viện cho đơn vị phía trước. Trận đánh xảy ra bất ngờ và rất dữ dội.

Khi trời gần sáng, tiếng súng dần lắng xuống. Tôi đi tìm đồng đội thì thấy Dũng nằm cạnh một gốc cây, tay vẫn nắm chặt chiếc túi nhỏ.

Trong túi là bức thư cậu ấy đã viết.

Sau khi chiến tranh kết thúc, tôi mang lá thư đó về quê Dũng. Mẹ cậu đã già. Bà run run mở thư ra đọc, nước mắt lặng lẽ rơi.

Bà nắm tay tôi và nói:

“Cảm ơn con… vì đã mang nó về.”

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn nghĩ về bức thư ấy. Nó không chỉ là lời của một người con gửi mẹ, mà còn là lời nhắn của cả một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa. 🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn