Bức thư chưa kịp gửi
Chiều Trường Sơn cuối mùa mưa, những tia nắng hiếm hoi len qua tán lá rừng già. Sau nhiều ngày liên tiếp san lấp hố bom và phá bom nổ chậm, đội thanh niên xung phong của Hoàng Lộc mới có được vài giờ nghỉ ngắn ngủi.
Ngồi tựa lưng vào gốc cây, Hoàng Lộc cẩn thận lấy từ ba lô ra một tờ giấy đã gấp ngay ngắn. Anh mượn chiếc bút chì ngắn của người đồng đội rồi bắt đầu viết.
"Mẹ kính yêu! Ở đơn vị con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều quá. Công việc của chúng con tuy nguy hiểm nhưng ai cũng quyết tâm giữ cho con đường luôn thông suốt để bộ đội ngoài tiền tuyến có đủ lương thực và đạn dược..."
Viết đến đó, anh dừng lại. Tiếng máy bay phản lực bất ngờ vọng đến từ phía xa.
Một chiến sĩ hô lớn:
– Máy bay! Tất cả vào vị trí!
Hoàng Lộc vội gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo rồi chạy về phía con đường vừa được sửa xong.
Chỉ vài phút sau, từng loạt bom lại dội xuống dữ dội. Mặt đất rung chuyển. Đất đá và cây rừng bắn tung khắp nơi. Khi tiếng nổ vừa dứt, mọi người lập tức lao ra hiện trường.
Con đường bị cắt đứt nhiều đoạn. Quan trọng hơn, một quả bom nổ chậm nằm ngay giữa tuyến đường.
Một đồng đội nhìn quả bom rồi lo lắng:
– Anh Lộc, quả này nguy hiểm quá. Hay chờ công binh?
Hoàng Lộc lắc đầu:
– Không kịp đâu. Đêm nay đoàn xe sẽ tới. Nếu đường chưa thông, cả tuyến vận chuyển sẽ bị chậm.
Anh bình tĩnh khoác túi dụng cụ lên vai rồi tiến từng bước về phía quả bom. Không ai nói thêm lời nào. Ai cũng hiểu nhiệm vụ ấy nguy hiểm đến mức nào.
Trong lúc làm việc, Hoàng Lộc luôn giữ vẻ bình tĩnh. Anh nhẹ nhàng gạt từng lớp đất, kiểm tra ngòi nổ rồi cẩn thận xử lý theo đúng kỹ thuật đã được huấn luyện.
Khoảng thời gian ấy đối với đồng đội dài như vô tận.
Bỗng Hoàng Lộc quay lại, mỉm cười:
– Xong rồi!
Tiếng vỗ tay vang lên. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, cả đội chia nhau lấp hố bom. Khi màn đêm buông xuống, con đường đã được khôi phục. Từng đoàn xe nối nhau lăn bánh vượt qua trong tiếng động cơ rì rầm.
Một người đồng đội nhìn theo đoàn xe rồi nói:
– Anh Lộc, nếu không có anh thì chắc hôm nay xe không thể qua được.
Hoàng Lộc chỉ cười hiền:
– Không phải nhờ một mình anh. Đó là công sức của cả đội. Chúng ta chỉ mong những chuyến xe đến được chiến trường an toàn.
Đêm hôm ấy, anh lấy bức thư còn dang dở ra viết tiếp.
"Mẹ à, con nhớ nhà lắm. Nhưng mỗi lần nhìn những đoàn xe vượt qua con đường mà đơn vị vừa sửa xong, con lại thấy mọi gian khổ đều xứng đáng. Con tin ngày hòa bình sẽ không còn xa..."
Bức thư ấy vẫn chưa kịp gửi thì Hoàng Lộc lại lên đường làm nhiệm vụ mới.
Về sau, trong một lần thực hiện nhiệm vụ trên tuyến lửa, Hoàng Lộc đã anh dũng hy sinh. Nhưng tinh thần quả cảm và trách nhiệm của người đội trưởng thanh niên xung phong vẫn còn mãi trong ký ức của đồng đội. Những con đường ông góp phần giữ gìn đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường, góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Đọc câu chuyện về Hoàng Lộc hôm nay, chúng ta càng thêm trân trọng sự hy sinh thầm lặng của những thanh niên xung phong. Họ không chỉ mở đường cho những đoàn xe, mà còn mở đường cho hòa bình, độc lập và tương lai của dân tộc Việt Nam.



