BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Năm ấy, chiến tranh đang ở vào những ngày ác liệt. Một chàng trai vừa tròn đôi mươi nhận lệnh lên đường. Trước ngày đi, anh ngồi bên hiên nhà thật lâu. Mẹ anh không khóc. Bà chỉ lặng lẽ gói cho con ít cơm nắm, mấy củ khoai và một chiếc khăn tay. Đêm ấy, anh viết thư cho mẹ
Mẹ kính yêu!
Con đi làm nhiệm vụ. Mẹ đừng lo cho con. Khi đất nước hết chiến tranh, con sẽ về.
Anh gấp lá thư lại nhưng chưa gửi. Những ngày sau đó, đơn vị hành quân liên tục. Lá thư vẫn nằm trong túi áo. Một trận chiến bất ngờ xảy ra. Anh cùng đồng đội chiến đấu đến những phút cuối cùng. Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy trong túi áo anh một lá thư đã nhàu. Không có địa chỉ người nhận, cũng không có tem. Người đồng đội giữ lại lá thư ấy. Nhiều năm sau, anh tìm về quê, trao nó cho người mẹ. Bà cụ cầm lá thư, đọc từng dòng. Đọc đến câu “Khi đất nước hết chiến tranh, con sẽ về”, bà lặng người. Bà không khóc.
Chỉ nói: “Nó về rồi đấy chứ. Nó về trong ngày đất nước hòa bình.”



