Bức thư chưa kịp gửi và lời hứa 10 năm
Đây là câu chuyện về một kỷ vật thiêng liêng và lời hứa xuyên qua bom đạn, minh chứng cho tình yêu và sự chờ đợi thủy chung của những người con đất Việt trong thời chiến.
Bác Chiến kể cho mình nghe về những ngày đêm rực lửa tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Trong cái hầm chữ A chật hẹp, bác có một người bạn thân cùng quê tên là Hùng. Đêm trước trận đánh lớn, bác Hùng hì hục viết một lá thư dưới ánh đèn pin mờ ảo.
"Thằng Hùng nó viết thư cho người yêu nó ở quê, cô ấy tên là Mai. Viết xong, nó cẩn thận gấp lại, nhét vào túi áo ngực trái rồi dặn bác: 'Chiến ơi, trận này ác liệt lắm. Nếu tao có nằm lại, mày nhất định phải mang bức thư này về tận tay cho cái Mai hộ tao nhé'."
Trận đánh nổ ra, pháo bầy của địch trút xuống như mưa. Bác Hùng đã hy sinh ngay trên tay bác Chiến khi đang nỗ lực kéo dây thông tin liên lạc. Bác Chiến nén đau thương, lấy từ túi áo ngực của bạn bức thư đã thấm đẫm máu và vùi trong bùn đất. Bức thư ấy sau đó đã theo chân bác Chiến đi khắp các mặt trận, từ Quảng Trị cho đến ngày giải phóng miền Nam.
Bác Chiến bồi hồi nhớ lại ngày trở về:
"Năm 1975, khi đất nước thống nhất, bác phục viên về quê. Việc đầu tiên bác làm là tìm đến nhà cô Mai. Cháu biết không, suốt 10 năm từ ngày Hùng đi, cô ấy vẫn một lòng chờ đợi, từ chối bao nhiêu đám dạm hỏi để giữ trọn lời thề với người ra đi.
Khi bác trao lại bức thư nhăm nhúm, một góc đã bị mảnh bom xé rách và loang lổ vết máu khô, cô Mai không khóc thành tiếng. Cô ấy run run đưa tay vuốt ve từng dòng chữ đã mờ: 'Em đợi anh, dù 10 năm hay cả đời này em vẫn đợi...'. Đó là dòng cuối cùng Hùng viết mà chưa kịp gửi đi."
Bác Chiến bảo với mình, chiến tranh lấy đi mạng sống của những người trai trẻ, nhưng nó không thể giết chết được tình yêu và sự thủy chung. Cô Mai sau này vẫn ở vậy, coi bố mẹ bác Hùng như bố mẹ đẻ của mình mà phụng dưỡng.


