Bức thư của người đồng đội gửi về gia đình
Trong nhiều cuộc giao lưu với thế hệ trẻ, ông đã kể lại ký ức về một bức thư của người đồng đội gửi về gia đình ngay trước khi bước vào trận đánh cuối cùng – lá thư không bao giờ đến được tay người nhận cho đến sau ngày đất nước thống nhất.
Trong tiểu đội của Lê Bá Ước có một chiến sĩ quê ở Nghệ An. Trước giờ vào trận, anh lặng lẽ viết một bức thư gửi cho mẹ. Lá thư chỉ vài trang giấy đã ố vàng vì mưa và mồ hôi.
Anh nhờ ông Ước giữ hộ và dặn: "Nếu mình còn sống thì sẽ tự gửi. Nếu mình không trở về, nhờ cậu mang giúp mẹ."
Sáng hôm sau, đơn vị bước vào trận đánh mới. Tiếng pháo nổ dồn dập, đất đá tung mù mịt. Đến chiều, người chiến sĩ ấy đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Lê Bá Ước cẩn thận cất lá thư trong túi áo ngực. Suốt những ngày còn lại của trận chiến, ông luôn mang theo lá thư như mang theo lời hứa với người đồng đội.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông lần theo địa chỉ ghi trên phong bì để tìm về ngôi nhà nhỏ ở Nghệ An. Người mẹ già đón ông với ánh mắt vừa hy vọng vừa lo lắng. Khi biết ông là đồng đội của con trai mình, bà lặng người.



