"Bức thư cuối cùng" - Lời gửi gắm từ Dinh Độc Lập
Ngày 30/4/1975 là ngày vui nhất nhưng cũng là ngày đau nhất trong đời bác. Khi chiếc xe tăng của chúng bác húc đổ cổng Dinh Độc Lập, cả Sài Gòn rợp bóng cờ hoa. Nhưng giữa niềm vui chiến thắng ấy, bác nhìn sang chiếc ghế pháo thủ của người bạn thân nhất – anh Quang. Anh ấy đã hy sinh chỉ vài giờ trước đó, khi xe tăng đang tiến vào nội đô và bị một quả đạn chống tăng của địch bắn trúng.
Trong túi áo ngực của Quang, bác tìm thấy một bức thư đã nhòe vì mồ hôi và vệt máu, anh ấy viết dở gửi cho gia đình ở quê nhà Thái Bình: "Mẹ ơi, con sắp vào đến Sài Gòn rồi. Hòa bình sắp đến, con sẽ về cày ruộng giúp mẹ, sẽ cưới vợ cho em... Con hứa với mẹ lần này con sẽ về thật". Lời hứa ấy đã không bao giờ thực hiện được. Anh ấy đã ngã xuống ngay ngưỡng cửa của hòa bình.
Bác đã mang bức thư ấy về tận tay mẹ của Quang. Nhìn bà cụ tóc bạc trắng ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, bác hiểu rằng hòa bình không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống. Nó được xây dựng từ những lời hứa dở dang, từ những ước mơ bình dị của những chàng trai đã mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân ở chiến trường. Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay, bác lại nhớ đến Quang và bức thư ấy, nhớ rằng mình đang sống cho cả phần đời mà bạn mình đã hy sinh.



