Bức thư đầu gửi về bản
Sau những ngày đầu trong đơn vị, cuối cùng Bế Văn Đàn cũng có một buổi tối được ngồi yên bên ánh đèn dầu. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ là một tờ giấy. Anh cầm bút rất lâu nhưng chưa viết. Ngoài lán, tiếng côn trùng rả rích. Xa hơn là tiếng gió luồn qua những tán cây. Đàn nhớ nhà.

Sau những ngày đầu trong đơn vị, cuối cùng Bế Văn Đàn cũng có một buổi tối được ngồi yên bên ánh đèn dầu.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ là một tờ giấy.
Anh cầm bút rất lâu nhưng chưa viết.
Ngoài lán, tiếng côn trùng rả rích. Xa hơn là tiếng gió luồn qua những tán cây.
Đàn nhớ nhà.
Nhớ bản.
Nhớ mẹ.
Những dòng đầu tiên
Anh viết:
“Mẹ kính yêu…”
Rồi dừng lại.
Mới xa nhà chưa lâu mà anh có cảm giác như đã rất lâu rồi.
Anh không biết nên kể điều gì trước.
Kể rằng mình đã được phát quân phục?
Kể rằng đã học điều lệnh?
Hay kể rằng những ngày đầu hành quân rất mệt?
Cuối cùng, anh viết:
“Mẹ đừng lo. Con đã vào đơn vị và đang học tập, rèn luyện cùng anh em.”
Kể chuyện trong đơn vị
Anh kể về những người đồng đội mới.
Có người cùng quê Cao Bằng.
Có người đến từ những vùng đất rất xa.
Mỗi người một giọng nói, một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều sống với nhau như anh em.
Anh kể:
“Ở đây chúng con ăn cùng nhau, học cùng nhau, hành quân cùng nhau. Ai mệt thì người khác giúp.”
Viết đến đó, anh mỉm cười.
Anh nhớ những buổi tối cả tiểu đội ngồi bên bếp lửa kể chuyện quê nhà.
Không kể hết những gian khổ
Đàn không kể nhiều về những điều khó khăn.
Anh không muốn mẹ lo.
Anh chỉ viết rằng:
“Con vẫn khỏe. Mọi việc trong đơn vị đều tốt.”
Anh biết mẹ có thể sẽ đọc đi đọc lại những dòng ấy.
Có lẽ mẹ sẽ nhìn nét chữ để đoán xem con trai mình có khỏe thật không.
Vì thế, anh cố viết thật bình tĩnh.
Nhớ con đường về bản
Cuối thư, anh không viết ngay lời chào.
Anh ngồi nhìn ngọn đèn dầu.
Trong trí nhớ hiện lên con đường nhỏ dẫn về bản.
Những mái nhà thấp dưới chân núi.
Những nương ngô.
Dòng suối quen thuộc.
Và bóng mẹ đứng trước cửa mỗi buổi chiều.
Anh viết:
“Mẹ cho con gửi lời hỏi thăm bà con trong bản. Mẹ giữ gìn sức khỏe. Khi nào có dịp, con sẽ về thăm mẹ.”
Rồi anh ký tên.
Bế Văn Đàn.
Lá thư được gấp lại
Anh gấp tờ giấy thật cẩn thận.
Đó là bức thư đầu tiên anh gửi về nhà kể từ ngày nhập ngũ.
Sáng hôm sau, trước giờ tập, anh nhờ người chuyển thư.
Anh đứng nhìn theo một lúc lâu.
Bức thư nhỏ bé sẽ vượt qua những con đường, những ngọn núi để trở về bản.
Anh không biết bao giờ mẹ mới nhận được.
Nhưng anh tin mẹ sẽ nhận được.
Vài ngày sau, trong căn nhà nhỏ nơi quê nhà, người mẹ nhận lá thư.
Bà cầm trên tay rất lâu.
Nhận ra nét chữ của con, bà mỉm cười.
Bà đọc từng dòng.
Đọc xong, bà gấp thư lại rồi đặt cẩn thận bên cạnh những vật quý trong nhà.
Có lẽ bà hiểu rằng con trai mình đã lớn.
Từ một chàng trai của bản làng, anh đang trở thành người lính.
Nhiều năm sau, nếu còn giữ lại được những lá thư thời chiến, người ta thường thấy trong đó không chỉ có lời hỏi thăm.
Đó còn là những dòng chữ nối người lính với gia đình, với quê hương và với cuộc sống bình dị phía sau.
Bức thư đầu gửi về bản vì thế không dài.
Nhưng trong vài trang giấy nhỏ bé ấy có cả nỗi nhớ nhà, tình mẹ con và quyết tâm của một người lính trẻ đang bước vào những năm tháng đầy thử thách.
Và có lẽ điều người mẹ nhớ nhất không phải những câu chữ cầu kỳ, mà chỉ là một câu rất giản dị:
“Mẹ đừng lo, con vẫn khỏe.”



