Bài viết

Bức Thư Dưới Gốc Xà Cừ

Một bức thư chưa kịp gửi trở thành kỷ vật thiêng liêng, gắn với ký ức về tình đồng đội và sự hy sinh lặng lẽ trong những ngày chiến tranh ác liệt.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Lâm kể lại rằng vào mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông đóng quân gần một con đường mòn xuyên rừng. Khi đó, ông có một người đồng đội rất thân tên là Trần Minh Quang – một người lính trẻ, ít nói nhưng luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Một buổi tối, trong ánh đèn dầu leo lét, Quang ngồi viết thư. Lâm tò mò hỏi thì Quang chỉ cười: “Viết cho mẹ, nhưng chắc chưa gửi được đâu.” Chiến trường khi ấy ác liệt, việc chuyển thư gần như không thể. Vài ngày sau, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Trong một trận pháo kích bất ngờ, Quang đã hy sinh khi đang cố bảo vệ máy thông tin. Mọi việc diễn ra quá nhanh, không ai kịp giữ lại kỷ vật gì của anh. Sau trận đánh, Lâm quay lại vị trí cũ, vô tình thấy cuốn sổ nhỏ nằm dưới gốc cây xà cừ cháy sém. Bên trong là bức thư Quang viết dở: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây gian khổ nhưng con quen rồi. Con chỉ mong một ngày được về lại nhà, ngồi ăn cơm với mẹ…” Bức thư dừng lại ở đó, nét chữ còn dang dở. Lâm giữ lại cuốn sổ như một kỷ vật. Nhiều năm sau chiến tranh, ông đã tìm về quê Quang để trao lại cho gia đình. Khi mẹ Quang đọc những dòng chữ cuối cùng của con trai, bà chỉ lặng lẽ khóc. Ông Lâm nói: “Chiến tranh qua đi, nhưng có những điều còn lại mãi. Không phải là chiến công, mà là những điều chưa kịp nói hết.” Câu chuyện ấy, với ông, không chỉ là ký ức – mà là một lời nhắc về giá trị của sự sống, của tình thân, và của những điều bình dị nhất trong đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn