Bức Thư Dưới Tán Bàng
Bức Thư Dưới Tán Bàng
Năm 1968, ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc Quảng Trị, Lan ngày nào cũng ra gốc bàng đầu xóm chờ thư từ anh trai ngoài mặt trận. Anh cô đang chiến đấu gần sông Bến Hải. Những bức thư ngắn ngủi, giấy đã úa vàng vì mưa rừng, chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Anh vẫn khỏe. Đừng lo. Hòa bình gần lắm.” Một chiều tháng Bảy, người đưa tin không mang thư, chỉ lặng lẽ tháo mũ. Lan hiểu. Nhưng tối đó, cô vẫn ra gốc bàng, ngồi rất lâu. Gió thổi qua tán lá xào xạc như tiếng anh gọi về. Từ ngày ấy, Lan trở thành cô giáo làng, dạy trẻ con biết đọc – để không ai phải chờ một bức thư mà không thể tự mình đọc lấy.



