Bức Thư Dưới Tán Lá Trầm
"Khúc dạo đầu của đại ngàn Tiếng bom dội từ phía Ngã ba Đồng Lộc vọng về xé toạc bầu không khí hoàng hôn của núi rừng Hà Tĩnh. Mặt đất dưới chân lún xuống, rung lên bần bật. Nhưng ở trong căn hầm chữ A thắp huỳnh quang bằng một ngọn đèn dầu tự chế từ vỏ quả lựu đạn, tiếng cười của những cô gái thanh niên xung phong vẫn rúc rích vang lên. Hôm nay là tròn mười ngày Thảo đặt chân đến tuyến lửa này. Cô gái Hà Nội 18 tuổi, với hai bím tóc đuôi sam dài chấm vai và làn da chưa kịp sạm đen vì bão đạn, đang hí hoáy viết thư dưới một tán lá trầm hương mà cô hái được trên đường ra trọng điểm ban chiều. ""Cúc ơi, cậu có ngửi thấy mùi trầm không? Ở đây lạ lắm, cứ sau mỗi trận bom, mùi gỗ trầm bị bẻ gãy lại thơm nức lên, hòa vào mùi khét của thuốc súng..."" ""Thảo ơi! Chuẩn bị ra đường trực! Xe hàng sắp qua rồi!"" Tiếng chị tần — đại đội trưởng — vang lên từ cửa hầm, dứt khoát và mạnh mẽ. Thảo vội vã gấp bức thư lại, nhét vào túi áo ngực bên trái, nơi nhịp tim đang đập liên hồi. Cô vớ lấy chiếc cuốc xẻng, chiếc mũ rơm rồi lao ra ngoài trời đêm. Giành giật từng thước đường Đêm Đồng Lộc không có trăng, chỉ có ánh hỏa châu của địch thắp sáng rực cả một vùng trời, phơi bày những hố bom hoắm sâu như những vết thương rỉ máu trên da thịt con đường. Nhiệm vụ của tiểu đội Thảo là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa rút đi, đảm bảo cho đoàn xe chở nhu yếu phẩm vào Nam kịp qua trước bình minh. ""Bên trái có hố bom nổ chậm! Tránh xa ra!"" Ai đó hét lên. Thảo không kịp sợ. Tay cô phồng rộp, rớm máu vì cán cuốc, nhưng nhịp cuốc của cô và các chị em vẫn rầm rập. Họ đang chạy đua với thời gian, chạy đua với cái chết. Đối với những cô gái mười tám đôi mươi ấy, con đường thông suốt chính là sinh mạng của các chiến sĩ nơi tiền tuyến. Một tiếng rít chói tai xé toạc không gian. ""Thần sấm"" quay lại! ""Sập hầm! Nằm xuống!"" Một quầng lửa khổng lồ dựng đứng lên trước mắt Thảo. Đất đá, khói bụi đổ ập xuống, chôn vùi tất cả vào một màn đêm đặc quánh. Cô cảm thấy ngực mình thắt lại, hơi thở lịm dần đi. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, Thảo không nghĩ đến nỗi sợ. Cô thấy bóng dáng mẹ ngồi bên hiên nhà phố cổ, thấy nụ cười của Cúc, và ngửi thấy mùi hương trầm thơm ngào ngạt... Hoa nở trong tro tàn Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên rọi qua màn sương mù dày đặc của núi rừng miền Trung, tiếng súng cũng tạm thời im ắng. Đoàn xe vận tải đã qua vùng trọng điểm an toàn, hướng về phía Nam. Tại trận địa, các đồng đội tìm thấy Thảo dưới lớp đất đá. Cô nằm đó, gương mặt thanh tú bết dính bùn đất nhưng thanh thản như đang ngủ. Trên ngực áo cô, bức thư gửi về hậu phương đã bị mảnh bom găm rách một góc, thấm đẫm máu tươi, nhưng nét chữ mực cửu long vẫn rõ mồn một: ""Cúc ạ, nếu tớ có hóa thành bụi đất ở mảnh đất này, thì cậu hãy nhớ rằng tớ đã sống những ngày đẹp nhất, rực rỡ nhất của đời người. Bọn tớ không sợ chết, chỉ sợ đường bị tắc thôi..."" Kẹp bên trong bức thư là chiếc lá trầm hương ép phẳng phiu. Kỳ lạ thay, chiếc lá không hề bị cháy sém, vẫn tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết giữa chiến trường đầy mùi thuốc súng. Thảo và những người chị em của cô đã nằm lại ngã ba Đồng Lộc khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Họ ra đi không kịp để lại một lời trăn trối riêng tư, nhưng họ đã viết nên bản anh hùng ca bất tử bằng chính máu xương của mình. Những bông hoa lửa ấy đã rụng xuống đất mẹ, để từ đó, mầm sống của hòa bình được nảy nở. Lời người viết: Câu chuyện là nén tâm nhang tri ân thế hệ thanh niên xung phong — những người đã gửi lại thanh xuân nơi tuyến lửa để đổi lấy độc lập cho tổ quốc. Họ chính là những ""bông hoa lửa"" không bao giờ tàn trong lòng dân tộc. "



