Bài viết

Bức Thư Gửi Lại Dưới Cánh Rừng Già

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, rừng Trường Sơn không chỉ có tiếng ve mà còn có cả tiếng gầm rú của máy bay địch và những cơn mưa bom xới nát từng cánh rừng già. Thành, chàng sinh viên khoa Văn vừa rời ghế nhà trường, nằm trong hang đá, tay cầm cây bút sắt định viết vài dòng về cho gia đình.

Đơn vị của Thành có nhiệm vụ giữ vững một cung đường trọng điểm trên con đường huyết mạch vào Nam. Những chàng trai tuổi đôi mươi, tóc còn xanh, ánh mắt còn trong trẻo, nhưng vai đã nặng gánh nợ nước non.

"Thành ơi, lát nữa tao với mày đi kiểm tra đoạn cua chữ A nhé," tiếng Lâm – người đồng đội thân thiết, cũng là một "tay súng" thiện xạ của đơn vị, vang lên.

Thành mỉm cười, cất vội tờ giấy vào túi ngực. Anh chưa kịp viết gì nhiều, chỉ mới ghi được dòng chữ: "Mẹ ơi, ở đây hoa rừng đẹp lắm, giống như niềm tin của chúng con vào ngày chiến thắng..."

Đêm đó, trận bom rải thảm ập xuống bất ngờ. Khói lửa rực trời, biến màn đêm Trường Sơn thành một màu đỏ quạch của "hoa lửa". Giữa làn mưa đạn, Thành và Lâm vẫn kiên cường bám trụ để dẫn đường cho đoàn xe vận tải vượt qua tọa độ chết.

Lâm trúng mảnh bom khi đang cố đẩy Thành vào một hốc đá an toàn. Trong những giây phút cuối cùng, dưới ánh sáng chập chờn của đạn lửa, Lâm nắm lấy tay Thành, hơi thở đứt quãng:
— Thành... phải sống... để viết tiếp bài thơ về ngày hòa bình nhé...

Thành nghẹn ngào, bàn tay siết chặt lấy tay đồng đội. Anh biết, Lâm cũng như biết bao người khác, đã hóa thân vào dáng hình đất nước, để tuổi thanh xuân của mình rực cháy như những đóa hoa cho độc lập nở rộ.

Chiến tranh qua đi, Thành trở về với mái đầu đã bạc, nhưng ký ức về thời hoa lửa ấy vẫn luôn vẹn nguyên. Mỗi khi nhìn thấy màu hoa đỏ của rừng, ông lại nhớ về người bạn nằm lại nơi chiến trường, nhớ về những ngày tháng gian khổ mà hào hùng nhất của cuộc đời

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn