Bức thư gửi lại Trường Sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn (đường Hồ Chí Minh) là huyết mạch vận chuyển quan trọng. Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Xuân – một nhân chứng lịch sử từng làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom – đã kể lại câu chuyện về một bức thư chưa kịp gửi, gắn với sự hy sinh của một người đồng đội trẻ.
Năm 1968, Trường Sơn bước vào mùa mưa. Đất đỏ quánh lại, trơn trượt, xe không thể đi nhanh, còn bom đạn thì lúc nào cũng rình rập.
Tiểu đội của Nguyễn Thị Xuân gồm toàn những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi. Công việc của họ là san đường, lấp hố bom, đảm bảo cho xe vận tải vượt qua an toàn. Trong tiểu đội có một cô gái tên Lan, nhỏ tuổi nhất nhưng lúc nào cũng nhanh nhẹn, hay cười.
Lan thường ngồi viết thư vào những lúc hiếm hoi yên tĩnh. Những lá thư gửi về cho mẹ ở quê Nghệ An, kể chuyện rừng Trường Sơn, chuyện những cơn mưa rừng, và cả những ước mơ giản dị sau chiến tranh.
Một lần, Xuân hỏi:
“Lan viết gì mà lâu thế?”
Lan cười:
“Em kể mẹ là khi hòa bình, em sẽ về học tiếp, rồi làm cô giáo như chị.”
Nhưng lá thư ấy, Lan chưa kịp gửi.
Chiều hôm đó, một trận bom bất ngờ dội xuống con đường vừa được san lấp. Đất đá tung lên mù mịt. Khi mọi người lao ra kiểm tra, họ không còn thấy Lan nữa.
Phải đến tối, khi đào bới trong đống đất đá, đồng đội mới tìm thấy Lan. Trong túi áo của cô vẫn còn lá thư chưa kịp gửi, đã nhuốm bùn đất nhưng nét chữ vẫn rõ ràng.
Nguyễn Thị Xuân kể lại:
“Chúng tôi đã đọc bức thư ấy trong nước mắt. Không ai nói với ai câu nào.”
Sau đó, cả tiểu đội quyết định gửi lá thư ấy về cho mẹ Lan. Họ giữ nguyên từng dòng chữ, chỉ kèm thêm một mảnh giấy nhỏ:
“Lan đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Xuân có dịp về Nghệ An. Bà tìm đến nhà Lan. Mẹ của Lan đã già, nhưng vẫn giữ lá thư ấy như một báu vật.
Bà nói: “Nó chưa về, nhưng mẹ biết nó đã sống đẹp.”



