Bức thư gửi mẹ từ chiến trường Tây Nam và lời hứa chưa kịp thực hiện
Câu chuyện về lòng hiếu thảo, tình yêu gia đình và những khát vọng dang dở của người lính trẻ trên đất bạn.
Trong bất kỳ cuộc chiến tranh nào, điều day dứt nhất của những người lính ngã xuống chính là những lời hứa chưa trọn vẹn với gia đình, với mẹ cha nơi quê nhà mòn mỏi ngóng chờ.
Bác Lê Đình Khang (cựu chiến binh Quân tình nguyện Việt Nam tại chiến trường Campuchia giai đoạn 1980 - 1985, nay mang thương tật ở chân) bồi hồi nhớ lại người đồng đội cùng tiểu đội quê ở huyện Nông Cống, Thanh Hóa tên là Lê Văn Tuấn:
Dòng thư cuối cùng: Trước chiến dịch truy quét tàn quân Pol Pot ở vùng biên giới vùng mỏ vẹt, Tuấn đã thức trắng đêm dưới ánh đèn pin nhập nhoạng để viết một bức thư dài gửi về cho người mẹ già ở quê. Tuấn viết: "Mẹ kính yêu, con theo đơn vị hành quân sang đất bạn làm nhiệm vụ quốc tế. Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, đợi con hoàn thành nhiệm vụ trở về sẽ đón mẹ ra ở cùng... Mùa này bên ấy mưa nhiều, nhớ cơm canh quê nhà lắm mẹ ạ...".
Chỉ ít ngày sau đó, trong một trận giao tranh ác liệt để bảo vệ một phum sóc của người dân Campuchia, Tuấn đã anh dũng hy sinh khi đang dùng thân mình che chắn cho đồng đội. Khi đồng đội thu dọn kỷ vật của anh, bức thư vẫn còn nguyên vẹn trong túi ngực áo trận, thấm đẫm mồ hôi và cả vết máu tươi.
Bác Khang nghẹn ngào kể lại ngày mang bức thư ấy về trao tận tay người mẹ già ở vùng quê xứ Thanh: "Lúc đưa bức thư cho má, má không khóc nổi nữa, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy lá thư vào ngực rồi ngất lịm đi. Cơn đau đớn ấy xé lòng những người lính chúng tôi. Sự hy sinh của Tuấn và bao đồng đội chính là máu xương để đổi lấy mùa xuân bình yên cho hai dân tộc".



