Bức Thư Gửi Muộn
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một người lính trẻ giữ giúp đồng đội lá thư chưa kịp gửi về nhà. Nhiều năm sau, lời hứa năm xưa mới được hoàn thành.
Năm 1974, đơn vị của Phạm Quang Thành đóng quân gần một cánh rừng giáp vùng đồi đất đỏ. Thành khi ấy hai mươi tư tuổi, làm nhiệm vụ vận tải. Đồng đội thân nhất của anh là Hoàng Văn Dũng, người cùng đơn vị, quê miền Bắc. Dũng ít nói nhưng rất hay viết thư. Mỗi lần nghỉ chân, anh lại lấy cuốn sổ nhỏ trong ba lô ra viết. — Viết cho ai mà nhiều vậy? — Thành hỏi. Dũng cười. — Mẹ tôi mắt yếu rồi. Tôi viết kỹ để bà đọc chậm cũng hiểu. Có lần Dũng đưa cho Thành một phong thư. — Nếu mai tôi đi nhiệm vụ chưa về kịp, ông gửi giúp nhé. — Lo xa quá. — Cứ cầm đi. Thành bỏ lá thư vào túi áo. Hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng ra phía trước. Đường đi khó khăn hơn dự tính. Đêm ấy, tiếng bom vọng từ phía đồi bên kia kéo dài không dứt. Đến gần sáng, đơn vị trở về. Nhưng Dũng không trở về cùng mọi người. Thành ngồi rất lâu bên ba lô đồng đội. Trong túi áo anh vẫn còn lá thư chưa gửi. Nhiều ngày sau, khi đơn vị tiếp tục di chuyển, Thành cẩn thận đặt lá thư vào cuốn sổ tay của mình. Anh mang theo nó suốt những năm tháng còn lại của chiến tranh. Hòa bình lập lại. Cuộc sống cuốn mỗi người đi một hướng. Có những điều tưởng đã chìm vào ký ức. Cho đến một ngày của nhiều năm sau. Thành quyết định đi tìm gia đình người đồng đội cũ. Con đường làng năm xưa đổi khác rất nhiều. Mái tóc người mẹ già trong ký ức giờ đã bạc trắng. Thành ngồi trước hiên nhà, chậm rãi đặt lá thư lên bàn. Người mẹ run tay mở phong thư đã ngả màu thời gian. Bên trong chỉ có vài dòng chữ: "Mẹ giữ gìn sức khỏe. Khi nào xong việc con sẽ về." Bà cụ im lặng thật lâu. Rồi nhẹ nhàng gấp lá thư lại. — Mấy chục năm rồi… mẹ vẫn đợi tin nó. Chiều hôm ấy, Thành rời ngôi nhà nhỏ. Gió thổi qua hàng tre đầu ngõ. Trong lòng ông nhẹ đi một điều đã giữ suốt cả tuổi trẻ. Có những lời hứa mất rất nhiều năm mới hoàn thành. Nhưng chỉ cần còn nhớ, sẽ luôn có ngày người ta tìm đường để trở về.



